Nhạc và lời Nguyễn Thiện Tơ
Phạm Ngọc Lân đàn và hát
Nguyễn Thiện Tơ sinh năm 1921 tại Hà Nội là một nhạc sĩ tiên
phong trong nền tân nhạc Việt Nam. Ông chơi hạ uy cầm (guitare
hawaienne) và tây ban cầm từ nhỏ.
Năm 1938 lúc 17 tuổi, ông
sáng tác nhạc phẩm đầu tay "Giáo đường im bóng" khi c̣n là
học sinh trường Thăng Long Hà Nội. Theo lời ông kể th́ trong
một dịp từ Hà Nội về Nam Định biểu diễn tây ban cầm, ông làm
quen với một cô gái tên là Hà Tiên cùng hát trong buổi tŕnh
diễn văn nghệ. Thầm yêu cô Hà Tiên nhưng gia đ́nh cô ấy theo
đạo Công Giáo nên không bằng ḷng cho con gái ḿnh lấy người
ngoại đạo. Từ đó ông viết bài Giáo Đường Im Bóng, nổi tiếng
cho đến bây giờ.
Giáo Đường Im Bóng (1938)
Nhớ tới đêm đầy ánh sáng
Hương trong gió tràn mênh mang
Giây phút như ngừng thôi rơi
Tiếng kinh muôn lời
Dáng xinh xinh bao tiên kiều
Quỳ ngân thánh kinh ban chiều
Trong giáo đường đêm Noel ấy
Ngàn đời tôi mến yêu
Tiếng Amen đều âm u
Ḥa theo gió vàng đêm thu
Làm xao xuyến tâm hồn quá
Lời khắc mơ
Thánh giá xa vời lắm với chuông chiều ngân
Hồn thánh thót mưa dầm buồn tới âm thầm
Nơi giáo đường im bóng tôi thầm mong ngóng
Đắm đuối trên làn sóng mắt nàng huyền mơ
Lời 2:
Tới chốn xưa nàng vắng bóng
Tôi mơ mắt huyền nhung trông
Bao phút vui thần tiên qua
Thấy đâu bây giờ
Lá êm rơi trên gương hồ
H́nh như mối duyên xa mờ
Nay đến làm tôi xao xuyến
Hồi đời tươi sóng êm
Sóng rung rinh hồ xưa đây
Hồn tôi nhớ nàng mê say
Ngày xa ấy u trầm quá
Và chóng qua
Biết đến đâu t́m kiếm nối dây t́nh duyên
Và sóng mắt mơ huyền c̣n biết đâu t́m
Tôi tiếc thời tươi sáng trôi cùng năm tháng
Trí óc âm thầm nhớ mắt nàng huyền mơ