Văn Phụng tên thật là
Nguyễn Văn Phụng, sinh năm 1930 tại Hà Nội. Học dương cầm từ
nhỏ, năm 1945 đoạt giải nhất độc tấu dương cầm trong một
cuộc tuyển lựa tại Nhà Hát lớn Hà Nội với nhạc phẩm "La
Prière d’Une Vierge". Học trung học ở trường Albert Sarraut,
sau đó học Y khoa theo ư muốn của gia đ́nh. Nhưng chỉ được
một năm ông bỏ học để theo âm nhạc.
Năm 1948 nhạc sĩ Văn Phụng sáng tác ca khúc đầu tay "Ô mê
ly" rất được ưa chuộng thời đó. Năm 1954 ông di cư vào Nam
và trở thành Nhạc Trưởng của Đài Phát thanh Quân đội và phụ
trách chương tŕnh ca nhạc trên Đài Phát thanh Sài G̣n. Năm
1978 ông vượt biên, định cư tại tiểu bang Virginia Hoa Kỳ,
và mất tại đó năm 1999.
Văn Phụng sáng tác hàng trăm ca khúc, ông cũng nổi tiếng là
nhạc sĩ ḥa âm cho nhiều cuốn băng ở Sài G̣n trước kia.
Không biết bài Vó Câu Muôn Dặm sáng tác năm nào, đây là một
bài hát vui, tươi trẻ, rất được ưa chuộng trong các thế hệ
trước. Không biết các thế hệ sau có biết bài này không.
Vó Câu Muôn Dặm
Một đoàn trai đi khi xuân tới
Hẹn rằng gieo t́nh thương khắp nơi
Non nước tuy xa vời
Ta đă yêu thương đời
Đừng e nắng gió sương bạn ơi
Từ đồng xanh ra đi biên giới
Bụi trường chinh bạc vai áo tôi
Xuân đă mang hương trời
Ta quyết đem hương đời
Để đây đó thấy màu nắng tươi
Khúc ca chơi vơi…
Khắp nơi…
Người ơi
Anh em ta đi muôn phương xa, non xanh bao la
Ta vui câu ca, những đêm xa nhà cùng ngồi bên đá
Nhịp đàn vui bay theo gió qua
Mai vó câu lên đường
Đem chí trai can trường
Đời ta sống thác v́ cố hương