Anh ĐẶNG NGỌC ẤN

 

 

DỖ CHO KHÓC

ĐN YếnQuân

 

Con bé là đứa cháu được gần ông nội nhiều nhất. Ngày ông mất, mấy đứa em khóc nức nở, nhưng nó th́ không. Suốt ba ngày, đôi mắt nó mở to, ráo hoảnh, tṛng đen trống như vũ trụ đen ng̣m.

Mẹ bận túi bụi, bảo "con trông em, nếu em khóc con cố dỗ cho chúng nín. Ông đă dặn không được khóc". Nó theo dỗ em, kể chuyện cho em, ngủ với em...

Nó vào buồng tắm lâu lắm, lúc trở ra, đôi mắt nó vẫn ráo hoảnh, không một giọt nước mắt.

Đám tang, mọi người khóc, mấy đứa em nó cũng khóc, nhưng nó vẫn không. Nó thừ người, thỉnh thoảng giật ḿnh đưa tay vỗ đầu đứa em này, choàng ôm đứa em kia.

Đưa đám ông nội về, tối đó nó làm một bài thơ. Bài thơ có 7 chữ "pain" mà tôi không hiểu hết ư được. Nhưng nó vẫn không khóc.

Trên đời có nhiều cách để dỗ cho người ta nín. Có ai bày cách dỗ cho nó khóc không...



YQ

 

 

thân quen

art2all.net