Đặng Ngọc Thanh Hải

 

BÁNH M̀ VÀ TÔI

 

          Mấy ngày tôi đi Huế, bà xă không có tài xế phải đi xe thồ. Chú xe thồ quen nói với bà xă:”Sáng nào cũng thấy Thầy đi lơn tơn cầm theo bao bánh ḿ!” Nghe bà xă kể lại tôi vừa ngạc nhiên, vừa buồn cười. Chả là sáng nào tôi cũng đi bộ non một tiếng. Trên đường về, ghé tiệm bánh ḿ mua mấy ổ bánh ḿ nóng về phết bơ lên cho vào ḷ vi sóng hoặc làm cái trứng ốp-la để ăn sáng. Chắc khi “hành thiền” tôi lơ ngơ láo ngáo lắm nên mới gây sự chú ư của chú xe thồ. Nhưng hai từ “Bánh Ḿ” làm gợi lên trong tôi biết bao kỷ niệm thời thơ ấu.

Ngày tôi c̣n bé, gian nhà và chái bên phải (của căn nhà 5 gian 2 chái của bà nội) được cho Bác Huỳnh thuê để làm ḷ bánh ḿ. Bánh ḿ thường được làm vào nửa đêm để sáng sớm tinh mơ đă giao cho các xe bánh ḿ hay cho các chú bé mang đi bán sớm. V́ vậy, khoảng 2 – 3 giờ sáng là nhà tôi sực nức mùi bánh ḿ mới ra ḷ, thơm không chịu được phải thức dậy chạy sang mua một ổ vừa thổi vừa ăn. Nhưng thường là được bác Huỳnh cho không lấy tiền. Có lẽ v́ vậy mà bữa ăn sáng của anh em tôi thường là một ổ bánh ḿ chấm với một ly sữa “ông thọ”hay sữa “con chim” (Nestlé). Thỉnh thoảng thay bằng tô cháo gạo đỏ với cá bống thệ kho rim hay gói xôi đậu xanh, xôi bắp với muối mè trộn đường cát trắng. Nhưng chúng tôi vẫn ghiền món bánh ḿ chấm sữa. Thói quen ăn bánh ḿ nóng nửa đêm c̣n theo tôi đến tận những năm đầu đại học. Những tối đi trực “nhân dân tự vệ”, hay những đêm thức học thi, thế nào chúng tôi cũng phải có món bánh ḿ nóng để dằn cơn đói và để tỉnh ngủ. Những ổ bánh ḿ không bán hết th́ ngày hôm sau lại được thái thành lát, phết chút bơ, răi tí đường lên. đút trở lại vào ḷ rồi phơi khô thành món bánh ḿ khô. Buổi chiều đi học về lại được chị H. – con gái bác Huỳnh – gọi vào cho một gói đem về nhà gặm thay cho bữa lỡ.

Khi bác Huỳnh trả nhà, cái ḷ nướng bánh bằng gạch chiếm cả một gian nhà phải đắp chiếu mấy năm cho đến khi anh Tuấn trúng thầu cung cấp bánh ḿ cho chương tŕnh “bữa ăn sáng học đường” ḷ bánh ḿ mới hoạt động trở lại và lúc này chúng tôi được trực tiếp ngắm thỏa thích các công đoạn làm bánh ḿ và làm quen dần với tiếng o o của chảo quay nhồi bột, tiếng đập b́nh bịch thỏi bột xuống bàn gỗ trong quá tŕnh làm nổi bột, tiếng x́nh xịch của chiếc máy nổ và tiếng kḥ kḥ của ṿi lửa khi khè hơi đốt nóng ḷ (thời bác Huỳnh, ḷ được đốt bằng những thanh củi to chở từ trên rú về, sau này làm nóng ḷ bằng dầu ma zút). Những vắt bột đúng cân lượng được chú thợ ngắt ra từ cục bột đă được nhồi, vo tṛn, xếp vào mâm kim loại theo hàng, sau đó tạo dáng, rồi dùng con dao gỗ rạch một đường, quét một lớp nước đường thắng và dầu thực vật rồi đút từng mâm vào ḷ và chỉ mười lăm, hai mươi phút sau mùi thơm đă bốc dậy lên “điếc” cả mũi. Thỉnh thoảng, số lượng bánh giao cho các trường đột xuất tăng, anh em chúng tôi lại được huy động sang đếm bánh bỏ vào bao tải để xe kịp chuyển đến các trường trước giờ vào lớp. Mùa hè đỏ lửa 1972, anh Tuấn bị bắt, nhốt tù Côn đảo mấy tháng, sau đó chuyển vào Đà nẵng. Ḷ bánh ḿ cũng “dẹp tiệm” nhưng ḷ đốt bánh cũng nằm sừng sững giữa gian nhà đến cả năm sau mới bị phá đi.

Ngay cả khi c̣n chập chững, anh em tôi đă được thưởng thức bánh ḿ. Tôi vẫn c̣n nhớ buổi sáng sớm hôm ấy, em gái tôi Thanh Nhàn Đặng Ngọc, lúc ấy mới biết đứng chựng, được Ba cho miếng bánh ḿ nhăm nhăm chơi. Đang đứng nhún nhảy trên giường, em bỗng vứt miếng bánh ḿ xuống. Ba tôi la lên: “Con Nhàn vất miếng bánh ḿ nơi tề!”. Thế là em tôi buột miệng: “Con Nhàn!”. Hai từ đầu tiên trong đời trẻ con thường nói là “Pa-pa” hay “Bà bà”. C̣n với em tôi hai từ đầu tiên trong đời lại chính tên của ḿnh. Không biết những câu nói đầu đời có vận ǵ vào mệnh số sau này không, nhưng em tôi th́ phải sống xa gia đ́nh từ khi vào tuổi thiếu nữ và tôi có cảm giác là em trải qua nhiều năm tháng thui thủi với chính ḿnh.

“Bánh ḿ” c̣n gợi lại mùa xuân Mậu thân đau thương và những ngày gian khó ở khu tạm cư trường Bán Công khi hai anh em – tôi và Cường – phải thức dậy lúc 1 giờ sáng, leo qua nhịp găy của chiếc cầu Trường Tiền để xuống tận Bao Vinh lấy bánh ḿ về bán, vừa run rẫy đi dọc đường Hàng Bè, giữa cái lạnh bất thường của Huế những ngày sau Tết Mậu Thân, vừa thay nhau cất tiếng rao “Ai … bánh ḿ nóng đâ … â … y … y!!!” vừa nuốt ngược nỗi cay cực vào trong ḷng ḿnh.
 

Biết đâu vài năm nữa, chú xe thồ sẽ không c̣n thấy tôi với bao bánh ḿ trên tay trên đường tập thể dục trở về nhà mỗi sáng mà thấy một người khoác y vàng, cầm b́nh bát đi khất thực mỗi sáng mồng một hay rằm. Và chú xe thồ sẽ để vào b́nh bát của người đó một ổ bánh ḿ nóng với một cốc sữa nhỏ để tôi lại được trở về với ổ bánh ḿ nóng ḍn và ly sữa mẹ tôi pha cho trong những ngày thơ ấu ở quê nhà.


 

thân quen

art2all.net