Chu Thụy Nguyên

 

 

 

Nơi ấy biết nắng có c̣n xuân?

…..................................................................


em khoan thai
bước ra từ bản phối ceramic
sản phẩm trí năo của chàng nghệ sĩ thất t́nh

…............................................

lấm tấm những giọt piano
tan chảy nhanh dần đều
như đang hối hả chuyện ra khơi

…............................................

chênh vênh nợ vay ai như muốn níu lại
từ bức phông màn nằng nặng
đă thẫm rêu

…...........................................

màu hoàng hôn
nghe như vừa thức giấc
trong các chiếc tráp ly hương

...........................................

em bóc tách từ ngần ấy tuyết
vỏ của những hạt dẻ
màu Đà Lạt tưởng chừng đă phai

…..........................................

nắng theo chân cuộc đời mỗi người
có c̣n là hương nắng xuân?
người từng ước ao phơi lại hoài niệm


Chu Thụy Nguyên



 

art2all.net