TRANG
THƠ SÁU TÁM CHO MÙA ĐÔNG

.
1. Rụng
một chiếc lá rụng không tên,
rơi qua nỗi nhớ đành quên chính ḿnh.
thềm xưa gió rít u minh,
chẳng hay t́nh mộng rập ŕnh theo chân

2. Nhẹ
mưa rơi rắc nhẹ hiên xưa,
nghe như đủ thấm giấc trưa định thiền.
chợ đời ồn ă huyên thiên,
thêm hai bớt một giá phiền lụy treo.

3. Sương
long lanh mặt nước mù sương,
chim quyên cất tiếng vô thường nhẹ tênh.
hương xưa mơ bóng thác ghềnh,
mà thơ c̣n đọng mái đ́nh rêu phong.

4. Đá
đá dựng chẳng nói điều chi,
Ngàn năm đứng lặng ngóng về cơi tâm.
Người qua lỡ chạm một lần,
đă nghe trừ tịch hiện dần trúc mai.

5. Thở
bao hơi thở đủ cho đời?
giữa muôn biến động đứng ngồi thong dong.
chánh niệm chẳng ở kinh thông,
chỉ là biết rơ cái không nơi ḿnh.

6. Buông
nắm hoài chẳng giữ được đâu,
buông ra mới thấy nhẹ màu vô ưu.
tưởng rằng mất cả sơn khâu,
nào hay tâm ngộ một câu: “Đủ rồi.”

7. T́m
người t́m măi chẳng thấy chân,
v́ mang bóng tưởng bước gần, lại xa.
tâm kia vốn đă là nhà,
ngồi yên một chỗ – hóa ra đă về.

8. Mây
mây trôi chẳng biết về đâu,
chỉ bay trắng xóa vệt màu hư vô.
lặng yên núi đá mệt phờ,
mơ khung tĩnh tại phủ mờ nhân gian.

9. Không
cơi không ai biết nông sâu,
chỉ là chớp bể dục cầu chưa tan.
bước ra khỏi tiếng nhục trần,
Th́ ra muôn pháp dệt toàn như mây.

10. Giác
một hôm mộng vỡ như mây,
ta không c̣n muốn mơ ngày tiếc đêm.
th́ ra giác ngộ non thiền,
là thôi không hỏi, không t́m, không mong.
Chu Thụy Nguyên

art2all.net