Chu Thụy Nguyên

 

 

 

NHỮNG TRUYỆN RẤT NGẮN

VỀ ÁNH SÁNG GIÁNG SINH

 

 


1. Lian và Ánh Lửa Trong Đêm Sa Mạc

Giữa một sa mạc hoang vắng, Lian lạc mất lối trong gió lạnh và bóng tối. Anh nh́n thấy một đốm lửa mờ phía xa. Khi đến gần, anh gặp một người lạ mặt đang ngồi bên đống lửa, gương mặt hiền từ. Người ấy hỏi:
“Điều ǵ khiến con sợ hăi nhất?”
Lian đáp:
“Bóng tối trong ḷng con.”
Người ấy mỉm cười:
“Yên tâm đi! Ánh sáng Thiên Chúa luôn t́m thấy con, dù con ở đâu.”
Khi Lian chớp mắt, người lạ biến mất, nhưng ánh lửa bỗng sáng rực, chỉ cho anh con đường quay về.
Sáng hôm sau, anh lẩm bẩm:
“Th́ ra ơn cứu rỗi đến nhẹ như một đốm lửa giữa đêm vắng”



2. Merim và Tiếng Chuông Trên Đồi Vắng

Ở một ngôi làng heo hút gần vùng đồi thưa người, mỗi chiều Merim thường nghe tiếng chuông ngân. Làng không có nhà thờ, nên ai cũng nghĩ đó là tiếng gió, hay tiếng phong linh vang từ đâu đó.
Một ngày nọ, Merim trèo lên đồi, và thấy một chiếc chuông cũ treo trên một cành cây khô. Khi cô chạm vào, chuông tự ngân vang, dù gió vẫn lặng.
Trong âm thanh ấy, cô nghe như một lời th́ thầm:
"Con không bị quên lăng.”
Từ hôm đó, mỗi khi buồn, Merim lại lên đồi. Chuông chỉ ngân khi cô đặt tay lên, như lời đáp từ Đấng luôn dơi theo cô.


 


3. Seryim và Người Hành Khất Bên Vệ Đường

Trên con đường dẫn qua một thị trấn nghèo, Seryim gặp một người hành khất run rẩy trong gió. Anh lấy chiếc áo duy nhất của ḿnh khoác cho ông.
Đêm đó, khi Seryim ngủ, anh thấy trong mơ một khuôn mặt rạng ngời nói:
“Khi con khoác áo cho Ta, con đă mặc một phần Thiên Đàng vào trái tim ḿnh.”
Sáng dậy, chiếc áo không c̣n, nhưng anh cảm thấy hơi ấm toàn thân theo cách chưa từng có.
Seryim hiểu: điều nhỏ bé ta cho đi, với Chúa sẽ không bao giờ mất.




4. Đứa Trẻ Trong Căn Pḥng Ánh Sáng

Trong một thành phố ồn ào, một cậu bé vô gia cư t́m được một căn pḥng bỏ trống. Một đêm nọ, căn pḥng sáng lên dù không có đèn.
Theo cậu nghĩ đó như là một phép lạ. Đêm khác, cậu không sợ khi nghe một giọng nói dịu dàng:
“Ta luôn gần những ai không nơi tựa nương.”
Ánh sáng ấy nâng cậu qua nhiều đêm đói rét.
Khi lớn lên, cậu trở thành người luôn mở cửa cho kẻ nghèo v́ cậu luôn nhớ đến căn pḥng năm xưa, nơi lần đầu cậu cảm nhận trái tim Thiên Chúa sáng như ngọn đèn không bao giờ tắt.




5. Daniel và Chiếc Lưới Rách Ở Làng Chài

Ở một làng chài ven biển, ngư phủ Daniel quăng lưới suốt đêm nhưng lưới rách nhiều chỗ. Anh than thở:
"Sao Chúa để con măi thất bại?"
Một cụ già không nh́n cậu nói bâng quơ
“Con hăy thử lần nữa xem sao. Đôi khi Chúa làm rách lưới để cá không làm ch́m thuyền.”
Daniel nghe theo. Lần thả lưới cuối, cá đầy vừa đủ, không nhiều đến mức quá sức.
Anh hiểu: ơn lành thật sự đôi khi chính là sự vừa đủ.




6. Avarim và V́ Sao Trên Trời

Một thiếu nữ tên Avarim sống trong một vùng đêm không có ánh đèn nên đôi mắt cô quen nh́n trời mỗi tối.
Một hôm, một v́ sao lớn bỗng sáng khác thường, như đang chiếu sáng theo chân cô.
Bên tai Avarim vang lên một ư nghĩ lạ lùng:
“Hăy tin rằng ánh sáng ấy là dành riêng cho con.”
Từ đêm đó, cô không c̣n cảm thấy ḿnh bé nhỏ, bơ vơ nữa.
V́ cô nhận ra: mọi linh hồn đều có một v́ sao Thiên Chúa thắp riêng cho trong bóng tối cuộc đời.




7. Người Lữ Khách Bên Gốc Cây Khô

Trên một đoạn đường vắng hướng về một tỉnh lẻ, một người lữ khách kiệt sức ngồi dưới gốc cây khô cằn. Anh th́ thầm:
“Chúa ơi, con c̣n phải đi xa bao nhiêu nữa?”
Một đứa trẻ bất ngờ xuất hiện, đưa anh một b́nh nước nhỏ.
- “Con từ đâu đến?” anh hỏi.
- “Con ở gần đây, chỉ đi ngang qua đây thôi", đứa trẻ cười rồi chạy đi.
Khi người lữ khách uống hết b́nh nước, anh nh́n quanh, không hề có đứa trẻ nào.
Anh đứng dậy và đi tiếp, nhẹ như có ai đỡ phía sau.




8. Sarah và Căn Nhà Mở Cửa Ban Đêm

Trong một khu phố cũ kỹ, Sarah thường đi ngang căn nhà luôn hé mở cửa lúc trời tối. Một hôm cô ṭ ṃ thử ghé vào.
Bên trong chỉ có ánh nến và một cuốn Kinh Thánh mở sẵn.
Một câu chữ toả sáng như được viết riêng cho cô từ khi nào:
“Ta ở cùng con.”
Sarah đọc xong bật khóc.
Khi cô quay lại hôm sau, căn nhà hoàn toàn trống, cửa đóng kín, không ai sống ở đó.
Nhưng câu Kinh Thánh hôm qua đă đủ để thay đổi cuộc đời cô.




9. Peter và Người Đàn Ông Gơ Cửa

Một đêm mưa trong khu ngoại ô thưa thớt dân cư, có người gơ cửa nhà Peter. Anh mở ra, thấy một người đàn ông đang ướt sũng.
Peter mời người ấy vào nhà, đưa khăn và nước nóng.
Người đàn ông chỉ nói một câu:
“Ai tiếp kẻ lạ là tiếp chính Ta.”
Sáng hôm sau, Peter tỉnh dậy, thấy chiếc ghế bố đêm qua trống, khăn gấp gọn, và trước cửa nhà có một nhành olive tươi.
Anh giữ nhành olive ấy như một bí mật thiêng liêng.


 


10. Luthen và Cơn Gió Mang Lời Nguyện

Ở một vùng đồng bằng gió lớn quanh năm, Luthen mỗi sáng đều cầu nguyện cho mẹ đă qua đời. Anh thường th́ thầm:
“Mẹ có nghe con không?”
Một ngày, gió bỗng thổi mạnh, mang theo mùi hương mà thời c̣n nhỏ anh rất quen thuộc — mùi tóc của mẹ.
Gió ôm lấy anh như ṿng tay.
Luthen bật khóc, hiểu rằng lời nguyện không mất đi, mà được nâng lên qua những điều thoảng nhẹ — như gió.
Và anh biết: t́nh yêu trong Chúa không bao giờ chết đi.


Chu Thụy Nguyên



 

art2all.net