NHỮNG TRUYỆN RẤT NGẮN
CHO MÙA HALLOWEEN
1. Bài Thơ
Của Rắn
Người nông dân trong vườn thấy một con rắn đang ḅ quanh tảng đá, thè lưỡi
như muốn th́ thầm điều ǵ. Con rắn thoắt ẩn, thoắt hiện, ông nghĩ lại thêm
một con rắn ma. Đêm ấy, ông mơ thấy từng ḍng chữ run rẩy hiện ra trên mặt
đất: “Ta chỉ là sự tiếp nối của bóng tối, nhưng cũng là kẻ giữ cân bằng cho
mùa màng.”
Sáng hôm sau, lúc uống trà ông thoáng nghĩ: “phen này sống chung với ma rắn
mà yên tâm hơn, không lo lũ chuột đục khoét kho lúa nữa.”
2. Đêm
Halloween
Con Ma Trong Vách Cứ Nh́n Tôi
Tôi nghe tiếng cào khẽ trong bức tường cũ. Nh́n vào khe hở, đôi mắt mờ đục
lóe sáng. Tôi hỏi: “Ngươi là ai?”
Tiếng th́ thầm đáp lại: “Chỉ là kư ức mà ngươi đă chôn giấu trong lớp vôi
vữa này.”
Giật ḿnh, tôi bỗng nhớ, đó là nơi tôi từng giấu bức thư từ biệt chưa bao
giờ gửi đi.
3. Phục
Sinh Đức Tin
Một người lính trở về sau chiến tranh, tim chai sạn, mắt lạnh tanh. Anh ghé
một ngôi nhà thờ bỏ hoang, thấy ngọn nến nhỏ vẫn cháy leo lét giữa gió lùa.
Anh bật cười, rồi bỗng ̣a khóc.
Khi bước ra, anh thấy toàn thân ḿnh nhẹ đi, và b́nh minh như chưa bao giờ
lịm tắt.
4. Nàng
Rắn Hát Giữa Những Gốc Rạ
Người trai làng nghe tiếng hát khe khẽ đêm mùa gặt. Anh t́m, rồi thấy một
thiếu nữ có mái tóc dài, thân ḿnh loang vảy bạc. Nàng bảo: “Ta không nguyền
rủa ai. Ta chỉ hát cho ruộng đồng bớt cô quạnh.”
Anh lặng im, ngồi xuống bên nàng, tiếng nàng hát bỗng mênh mang, vô biên
cùng hương thầm đồng nội.
5.
Gió Hú Trong Chăn
Đêm đông, tôi quấn chăn kín người. Nhưng gió vẫn rít bên tai, như có ai gọi
tên. Tôi kéo chăn mạnh hơn, cho đến khi phát hiện có tiếng gió hú thật,
nhưng không phải ngoài màn đêm lạnh lẽo. Tiếng gió hú rơ ràng trong chăn,
như níu đ̣i, như khơi gợi, như nhắc nhớ … một món nợ ân t́nh nào đó. Tôi
quyết định choàng ôm lấy tiếng hú, tiếng gió hú nghe nhỏ đi, toàn thân tôi
ấm dần, ấm dần như một mối ḥa nhập lẽ ra lâu nay tôi không nên khước từ.
6.
Bóng Tối Cướp Lấy Giấc Mơ Tôi
Sau chiến tranh, có những đêm, tôi mơ thấy ḿnh bay, nhưng chuyến bay luôn
bị kéo xuống bởi bàn tay khổng lồ, đen kịt. Tôi đi gặp một vị thiền sư. Ông
chỉ nói: “Đừng cố bay nữa, hăy thử buông rơi, đừng sợ, hăy tưởng tượng thả
ḿnh như bao chiếc lá.”
Đêm ấy, tôi thả ḿnh rơi. Và chợt tỉnh dậy trong ánh sáng vĩnh cửu.
7.
Tôi Nhớ Môi Em.
Tôi
Nhớ Mùi Hầm Rượu Ở Paxton?
Trong một thị trấn nhỏ, người đàn ông già nua, gầy guộc là tôi, ghé lại hầm
rượu cũ. Ông ngửi thấy mùi thơm nồng quen thuộc, và bỗng nhớ đến đôi môi
thiếu nữ năm nào. Ông từng đặt tên nàng là “Thiếu Nữ Môi Mùi Cặn Rượu”. Đêm,
nay, đêm Halloween gió rít buốt ngoài trời, dù bước đi khập khiểng, ông
quyết định cùng chiếc gậy hộ thân trở lại đồi Paxton, trở lại hầm rượu một
lần nữa. Nhớ đôi môi em da diết lắm. Và ḱa chai rượu ghiền mùi môi em, hiệu
rượu lâu năm ưa thích nhất. Ông run tay bật nắp chai, đúng mùi môi em đây
rồi! Nhưng sao rượu giờ đă hóa thành giấm?
8.
Người Từ Đĩa Bay
Làm Lễ Phóng Sinh Con Người
Khi phi thuyền h́nh đĩa đáp xuống, họ không lùng sục chung quanh, không bắt
ai đi. Thay vào đó, họ mở cửa pḥng giam trên mặt đất, nơi con người nhốt
chính đồng loại v́ những ư kiến khác biệt.
Xong việc, trước khi rời đi, họ chỉ nói: “Chúng tôi phóng sinh loài người
cho chính loài người.”
9.
Gia Vị Ngày Nay Của Hôn Ước
Cô dâu trẻ rắc đường lên bàn tiệc, chú rể rắc muối. Khách cười ồ: “Tân lang
và tân giai nhân đang làm ǵ vậy?”
Thông gia hai họ nh́n nhau, th́ thầm: “Để nhắc rằng t́nh yêu không phải chỉ
có ngọt. Nó cần cả mặn chát để thật bền lâu.”
10.
Kẻ Đi T́m Bóng Hắn Lạc Trong Rừng
Hắn đuổi theo một cái bóng như bóng hắn giữa rừng chiều, càng chạy bóng càng
xa. Đêm xuống, hắn kiệt sức. Lúc ngă xuống, hắn nghe thấy rơ ánh đèn pha từ
chiếc trực thăng đang quần trên đầu, tiếng xe c̣i hụ của cảnh sát ngày một
gần hơn. Hắn đứng lên, mệt mỏi tiến đến gần một viên cảnh sát, tự khai tên
họ của ḿnh và hỏi: “Các ông đang t́m tôi phải không?”. Cảnh sát không nh́n
hắn, trả lời: “Không, chúng tôi đang t́m bản sao của anh.” Hắn vội quỳ thụp
xuống, vái lạy những viên cảnh sát và gào lên: “Tôi van xin các ông đừng bắt
cái bóng đó, nó là cái bóng bị lập tŕnh sai của vợ tôi.”
Chu Thụy Nguyên.
art2all.net