Chu Thụy Nguyên

 

 

 

NHỮNG TRUYỆN RẤT NGẮN

CHO THỊ KIẾN CUỐI NĂM

 

 


1. Thành Phố Ăn Bóng Tối

Thành phố cuối năm sáng rực bằng những bóng đèn treo trên bầu trời, nhưng dưới chân dân chúng, bóng tối dày như lớp bùn.
Người ta kể rằng chính quyền ở đó đang học cách thu gom bóng tối để biến thành năng lượng.
Nhưng càng thu nhiều, người dân càng kiệt quệ và câm lặng.
Một buổi tối, bóng tối trong ḷng đất bỗng trào dâng lên như con thú bị xiềng quá lâu.
Nhiều người biến mất chỉ c̣n lại những đôi giày vẫn c̣n ấm nóng.
Các quán ăn bắt đầu bán “cháo sáng”, được chế từ năng lượng bóng tối tinh lọc.
Ai ăn th́ khỏe ngay, nhưng mất dần cảm giác sợ hăi lẫn đồng cảm.
Chiến tranh nổ ra giữa những người đă ăn cháo và những người từ chối.
Bóng tối lan ra ngoài thành tŕ, che lấp cả tiếng chuông cuối năm.
Một cậu bé không ăn “cháo sáng” đứng giữa đường, thổi một cái kèn nhỏ xíu.
Âm thanh lạc lơng mà tinh khiết ấy khiến bóng tối co lại.
Người lớn nh́n nhau, không biết nên tiếp tục chiến đấu hay dừng lại.
Cậu bé nói: “Ánh sáng thật không thể nấu được.”
Thành phố nhiều người bật khóc.
Và lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ, họ tắt hết đèn để mong nh́n rơ trái tim nhau.




2. Những Người Cấy Hạt Giống Chiến Tranh

Vào thuở xa xưa, trên cao nguyên nọ, người ta trồng những hột giống đặc biệt.
Mỗi khi hột nở, mùi hương của nó khiến con người trở nên hiếu chiến.
Các đế chế thi nhau trả giá cao để thu mua.
Nông dân biết điều đó sai, nhưng nghèo đói cứ luôn nặng như đeo đá trên ngực.
Một ngày nọ, hột giống tự dưng biến đổi, nở thành đóa hoa rực lửa.
Hương của nó không kích động mà khiến mọi người nhớ lại những người trước đó họ từng làm tổn thương.
Cả cao nguyên mọi người khóc nức nở suốt ba đêm.
Các đế chế hoảng loạn, v́ quân lính của họ bỏ trốn hàng loạt.
Một tướng quân đă đến tận nơi, ông định đốt sạch những cánh đồng.
Nhưng khi ông nhổ một bông hoa, nó tỏa mùi rất giống hơi thở của đứa con đă mất trong trận chiến do chính ông phát động.
Ông ngă quỵ.
Dân làng đứng nh́n, không ai nói một lời.
Cuối năm ấy, họ quyết định gieo những loại hột giống khác.
Không phải hột giống chiến tranh, mà là những hột giống ghi nhớ.
Mùa sau, gió mang theo vang vọng những lời xin lỗi.




3. Bữa Tiệc Ba Mươi Mốt Món

Tại một cố đô xa xôi nọ, cuối năm luôn diễn ra bữa tiệc gồm đủ 31 món xa hoa.
Những lời đồn đại sau đó đă lan ra rằng mỗi món ăn chứa một lời nguyền nhỏ.
Lời nguyền thứ nhất: ăn vào th́ không c̣n thấy tội lỗi.
Lời nguyền thứ hai: ăn xong sẽ khiến quên mất người đă hy sinh cho ḿnh được sống.
Bọn quan chức thích điều ấy, họ ăn ngấu nghiến.
Nhưng dân chúng bắt đầu hoảng hốt khi thấy họ cười một cách đắc thắng.
Một cô phục vụ trẻ lén đổi nguyên liệu món cuối cùng.
Cô thay lời nguyền bằng một mẩu kư ức thật – kư ức của chính cô về người mẹ thân yêu đă mất v́ dịch nạn ô nhiễm.
Từ đó, quan khách ăn vào bỗng im lặng như tượng đá.
Nước mắt chảy, dù họ không hiểu tại sao.
Một người bỏ đũa, đứng dậy xin lỗi cả căn pḥng.
Sự lan truyền kỳ lạ tiếp diễn: ai khóc trước sẽ kích động những người khác khóc theo.
Đêm cuối năm, thành phố đắm trong tiếng thở dài.
Người ta dọn bỏ bữa tiệc truyền thống.
Sang năm, họ chỉ ăn bánh ḿ, rau, đậu để mong may ra ḿnh c̣n nhớ ḿnh vẫn là người.


 


4. Kẻ Buôn Giấc Mơ Rơi

Có một tay buôn chuyên bán giấc mơ chế từ bột nha phiến tổng hợp.
Ai hít vào th́ được yêu say đắm, sống cuồng loạn, và cảm thấy quanh ḿnh như thiên đường vừa mở cửa.
Nhưng khi tỉnh dậy, trái tim họ trở nên chai đá dần .
Người bán giấc mơ sống trên mái nhà, chân không bao giờ chạm đất.
Một cô gái đến xin ông ta một giấc mơ cuối cùng để có thể quên đi mối t́nh tàn độc.
Ông nh́n cô rất lâu.
Rồi bất ngờ đưa cho cô một lọ rỗng.
Cô giận dữ, nhưng ông bảo: “Giấc mơ thật không có mùi, không khiến tim tê tái.”
Cô mang lọ về, mở ra chỉ nghe tiếng gió.
Nhưng đêm đó, cô mơ một giấc mơ b́nh thường—không mệt phờ, không cuồng mê.
Chỉ thấy ḿnh đang đứng dưới nắng.
Lúc tỉnh dậy, cô nhận ra ḿnh không c̣n cần thiết bất cứ giấc mơ giả nào.
Người bán nh́n cô từ xa, mỉm cười như chính ông đă buông bỏ được điều ǵ.
Sáng hôm sau, ông bước chân chạm đất lần đầu tiên.
Và biến mất vào con hẻm, như một giấc mơ lành.




5. Ngôi Chợ Bán Cái Chết Giá Rẻ

Tục truyền vào dịp cuối năm, khu chợ trị trấn nọ trở nên nhộn nhịp hơn.
Người ta không bán thực phẩm mà bán “cách thức để chết”.
Họ ra sức rao có loại chết nhanh như gió, có loại chết chậm như một điệu ru.
Chúng được ngụy trang dưới dạng gia vị rắc lên bánh ḿ.
Người trẻ hiếu kỳ, người già tuyệt vọng, c̣n người giàu th́ coi đó là món chẳng ai cần đến.
Một bà lăo nghèo gánh theo vài cái rổ trống không.
Bà van xin người bán chọn bán cho ḿnh một cái chết không đau.
Người bán lắc đầu nói: “Không được, v́ tôi thấy bà c̣n có điều đang tiếc nuối.”
Bà ngạc nhiên, hỏi sao hắn biết.
Hắn bảo: “Tôi nh́n thấy nó ẩn bên trong bóng bà.”
Bà cúi nh́n, thấy bóng ḿnh rất dài, dài đến mức chạm vào một đứa trẻ đang đói đứng gần đó.
Bà lặng lẽ về nhà, ôm đứa bé theo.
Sang năm, người ta không thấy bà ở chợ nữa.
Họ thấy bà bán súp nóng trên vỉa hè.
Khu chợ thị trấn ấy sau đó tự tan biến v́ dân chúng đă phát hiện họ toàn bán những cái chết giả.Chẳng một ai đă chết, họ chỉ toàn mê muội nhất thời, rồi khi tỉnh lại cuộc đời họ lại lầm than hơn.




6. Hành Tinh Rỗng Ruột

Bước vào thời kỳ thi thải của vận mệnh nhân loại, người ta bảo Trái Đất đă rỗng ruột, đă cạn dần tài nguyên và hơi thở.
Các đoàn tàu không gian khổng lồ liên tục chở người giàu lên các hành tinh thay thế khác, do loài người vừa t́m ra.
Người nghèo trố mắt nh́n theo như nh́n pháo hoa xa xỉ.
Nhưng có một hành tinh rất mới, một ngôi sao họ chưa kịp đặt tên, tạm gọi là hành tinh X lại quá sạch, và quá im lặng.
Những kẻ đến đó bỗng thấy ḿnh trở nên vô nghĩa dần.
Họ bắt đầu thèm nhớ sự hỗn loạn, nhớ cả ô nhiễm lẫn tiếng căi nhau ở những con phố cũ luôn huyên náo dưới Trái Đất cũ.
Một số người bỗng đứng lên, phản đối, họ luôn lư luận rằng hành tinh sạch quá cũng sẽ giết người bằng cảm giác trống rỗng.
Dân chúng bắt đầu lục tục quay về, tự tu sửa lại Trái Đất.
Họ túa đi gom nhặt nhựa phế thải, hạn chế tối đa khói và khí thải, và trồng rừng như trồng chính niềm tin của họ.
Trẻ em tô vẽ bầu trời bằng những con diều giấy màu xanh.
Người già viết thư gửi hành tinh mới, khuyên nó đừng nên quá hoàn hảo.
Cuối năm đó, Trái Đất thở khẽ một hơi dài cùng vui với muôn dân của nó.
Hơi thở ấy tuy không sạch lắm, nhưng lại ấm áp.
Những người từng ra đi bắt đầu quay lại dần.
V́ họ nhớ măi những mái nhà thân thương, những năm tháng họ đă sống thiếu trách nhiệm, nhưng nay biết trùng tu lại.




7. Bộ Sưu Tập Lời Nói Dối Cuối Năm

Trong bảo tàng quốc gia nọ, có pḥng trưng bày mang tên: Lời Nói Dối.
Mỗi lời nói dối được nuôi trong một lọ thủy tinh, ánh lên màu sắc khác nhau.
Những vị quan chức thích đến đây để ngắm những lời họ đă từng nói một cách thật trơ trẽn và vô trách nhiệm.
Họ gọi đó là “nghệ thuật chính trị”.
Một hôm, lọ số 999 bỗng nứt ra.
Một lời nói dối quá lớn thoát ra ngoài, và lang thang trên phố.
Nó biến h́nh thành một con chim khổng lồ nhai nuốt dần kư ức thật của những người dân.
Trẻ con quên cha mẹ, người lớn quên điều đúng sai, quên đạo lư.
Một cô thủ thư đuổi theo con chim, mang theo một cuốn sách trắng.
Khi cô chạm vào đôi cánh dối trá, cuốn sách sáng lên.
Những trang giấy trắng hút hết các lời nói dối vào.
Cuốn sách chẳng mấy chốc trở nên nặng như đá.
Cô đặt nó vào ngăn đầu tiên của thư viện quốc gia.
Bảo tàng từ đó đă đóng cửa vĩnh viễn.
V́ người dân cuối cùng đă học được cách viết lại sự thật cho riêng ḿnh.




8. Thành Phố Yêu Nhau Bằng Thuốc

Ở một thành phố tự hào mọi giá trị luôn hiện đại, người ta không c̣n yêu nhau bằng trái tim nữa.
Họ uống “thuốc yêu” – loại thuốc khiến ai thoạt nh́n cũng thấy hấp dẫn, và khi uống vào sẽ thấy ḿnh đẹp lộng lẫy.
Thành phố lúc nào cũng như lễ hội, nhưng không ai thật sự nhớ ai vào b́nh minh hôm sau.
Một ngày nọ, nhà máy sản xuất thuốc yêu bỗng nổ tung.
Người dân tỉnh hồn lại như vừa được thoát khỏi cơn mê kéo dài đă nhiều năm.
Nhiều cặp nh́n nhau rồi im lặng, v́ nhận ra thực sự ḿnh chẳng hề hợp nhau, chẳng qua trước đây đă kết hợp nhờ thuốc.
Nhưng cũng có những người nh́n lại và thấy đối phương vẫn đẹp dù không c̣n thuốc nữa.
Họ ngạc nhiên như vừa t́m ra kho báu.
Thị trưởng ra lệnh xây dựng lại nhà máy, tái sản xuất thuốc ngay lập tức.
Nhưng dân chúng lần này phản đối quyết liệt.
Họ muốn thử yêu bằng chính con tim thật, dù cho khi yêu con tim nó hay run, có khi đập loạn nhịp, và lắm khi yếu đuối.
Ngày cuối năm, cả thành phố tắt đèn, họ ngồi cạnh nhau trong bóng tối.
Không thuốc, không ảo giác.
Chỉ có im lặng và hơi thở thật.
Và thế là, t́nh yêu thật sự đă trở lại, những con tim bắt đầu va đập nhanh dần đều, nhưng luôn bền vững.


 


9. Người Gác Cổng Rác

Khi hành tinh già nua bắt đầu mục nát, rác tràn lên như nước lũ.
Chính phủ xây một cánh cổng khổng lồ để nhốt rác vào một chiều không gian khác.
Người gác cổng được chọn là một cậu bé mười hai tuổi mồ côi.
Cậu có khả năng nghe được tiếng kêu của từng mảnh rác dù nhỏ.
Mỗi tiếng kêu là một lời nhắc nhở về điều con người đă lăng quên.
Cuối năm, cánh cổng bắt đầu rung lên ngày càng dữ dội.
Rác muốn trở lại để đ̣i lẽ công bằng.
Cậu bé đứng giữa cổng, nghe tiếng chúng hét: “Chúng tao từng là đồ vật rất hữu ích, thậm chí đắt giá.”
Cậu bật khóc.
Cánh cổng bỗng im lại.
Sáng hôm sau, cậu kêu gọi thành phố học cách sửa lại, tận dụng mọi vật dụng, thay v́ vứt đi.
Dân chúng lắng nghe v́ cậu không nói bằng quyền lực, mà bằng nỗi xấu hổ thật sự.
Rác giảm dần, rồi ít hẳn.
Cậu bé bước khỏi cánh cổng, lần đầu tiên không nghe thấy tiếng kêu réo nào nữa.
Đó là ngày hành tinh bớt dần nỗi đau.




10. Đoàn Tàu Trở Về

Nhiều năm trước, đoàn tàu đưa những người mạnh khỏe nhất lên hành tinh mới.
Họ hứa sẽ quay lại cứu vớt những người yếu đuối hơn.
Nhưng lời hứa ấy bị cuốn đi cùng bầu khí quyển rối loạn.
Cuối năm nay, một đoàn tàu bất ngờ quay trở về.
Cửa mở, bước ra không phải những người mạnh, mà là những người đă đánh mất lư do để sống nơi hành tinh hoàn hảo kia.
Họ trở về xin được tha thứ, xin được bắt đầu lại.
Những người lâu nay bị bỏ lại nh́n họ bằng ánh mắt lẫn lộn.
Nhưng Trái Đất lúc ấy đă quá mệt để tức giận.
Họ cùng nhau sửa lại các mái nhà hư nát, nhặt rác, và canh tác lại những cánh đồng.
Trẻ con chạy quanh đoàn tàu đă nằm im như chơi đùa với một món đồ cổ.
Bầu trời xám nhưng cũng rất nhân hậu.
Những người trở về ghi lại câu chuyện của ḿnh.
Người ở lại đọc và im lặng.
Năm mới sang, họ cùng nhau nh́n lên bầu trời đầy vết nứt – và b́nh thản.
V́ cuối cùng họ đă chọn ở lại, để cứu nơi họ vẫn quen gọi là “nhà”.


Chu Thụy Nguyên



 

art2all.net