Chu Thụy Nguyên

 

 

 

TRUYỆN RẤT NGẮN

 


1. Dấu Chấm

Nhà thơ mở trang giấy trắng. Viết một câu.
Rồi xóa.
Viết lại.
Rồi xóa.
Cuối cùng, chỉ c̣n bỏ quên một dấu chấm đứng giữa trang.

Độc giả thứ nhất mở sách ra và nói: “Đây đă là kết thúc.”
Độc giả khác: “Không, đây mới là bắt đầu.”
Bà vợ của nhà thơ xác nhận: “Đó chỉ là vệt mực lỡ rơi.”

Trang giấy mỉm cười: “Các ngươi đang đọc chính khoảng trống.”
Và ngay sau đó, dấu chấm từ từ nở lớn, nuốt trọn tất cả.

Chu Thụy Nguyên



2. Gương Vỡ

Trong tấm gương ban đầu, tôi thấy một ai đó đang nh́n ḿnh. Tôi giơ tay, anh ta giơ tay. Tôi quay lưng, anh ta vẫn đứng nh́n tôi lom lom. Tôi cười, anh ta mếu. Tôi đập bể tấm gương. Mảnh vỡ rơi đầy xuống đất. Mỗi mảnh vỡ bây giờ văng khắp nơi, là hàng ngàn con mắt nhỏ li ti đồng loạt nh́n xoáy vào tôi.

Chu Thụy Nguyên



3. Cái Ghế

Tôi ngồi xuống cái ghế. Có tiếng th́ thầm:
-''Ta đă chịu đựng bao nhiêu người rồi. Ngươi chỉ là một kẻ tiếp theo.”

Tôi đứng dậy. Cái ghế bật cười:
-''Kẻ sau ngươi cũng sắp đến.”

Chu Thụy Nguyên



4. Cửa Sổ Không Khung

Tôi mở cửa sổ. Bên ngoài là một căn pḥng khác. Trong căn pḥng ấy, có một người khác cũng vừa mở cửa sổ. Người ấy nh́n vào tôi, hỏi:

-“Anh đang ở trong hay ở ngoài?”

Chu Thụy Nguyên



5. Đồng Hồ Chạy Ngược

Không biết từ lúc nào, cái đồng hồ bắt đầu chạy ngược. Từ khi nhận ra nó, một lúc sau, tôi thấy ḿnh trẻ lại, nhẹ dần, nhỏ dần, rồi bỗng biến thành tiếng khóc. Tôi thấy mẹ tôi ẳm tôi lên, th́ thầm:

- “Đừng sợ con. Mọi thứ chỉ là một ṿng quay thôi mà.”

Chu Thụy Nguyên



6. Bản Thảo

Trên xấp bản thảo, tôi vừa viết một truyện ngắn. Nhân vật chính bỏ nhà đi bụi. Đến lúc bí, tôi tạm thời đứng lên đi lang thang ra con phố cà phê. Đâu ai ngờ lúc bị bỏ nằm lại một ḿnh, bản thảo đă viết tiếp về tôi.

Chu Thụy Nguyên




7. Thư Không Người Nhận

Tôi bước ra xe thư để gửi một bức thư. Người đưa thư nh́n bao thư rồi nói:
- “Không có địa chỉ này.”

 

Tôi đáp:
- “Tôi biết. Nhưng cứ đưa nó đến tay bất kỳ ai cũng được.”

Anh ta cười:
-“Thưa ông, vậy th́ tất cả mọi người đều là người nhận.”

Chu Thụy Nguyên

.


8. Con Chữ Bỏ Trốn

Một hôm, trong cuốn sách tập đọc, một con chữ bỗng biến mất. Câu văn bỗng hụt hơi. Đứa bé đang đọc bỗng khựng lại. Con chữ đó trốn ra khỏi trang sách như thú vui học tṛ trốn học. Tuy nhiên, con chữ chẳng dám trốn đi xa, nó chỉ lén bước qua đứng trên một trang trắng. Một lúc sau trộm nghĩ sợ ḿnh sẽ lạc mất, chẳng ai t́m thấy mà dắt về, nó cúi xuống viết tên của chính ḿnh lên trang trắng kế bên.

Chu Thụy Nguyên




9. Người Đi Trên Ḍng Chữ

Một người mộng du bước lên trang sách, đi trên những ḍng chữ như đi trên con đường lót gạch. Khi tới cuối trang, anh ta không c̣n lối nào nữa. Anh quyết định nhảy xuống một khoảng trắng, và khoảng trắng ấy bỗng trở thành một rừng chữ rối tung và vô tận.

Chu Thụy Nguyên




10. Đoạn Kết

Khi ông nhà văn tự nói:
-“Đây là đoạn kết”. Có tiếng ai đó th́ thầm:
-“Không, nó vẫn c̣n thiếu mất ḍng chú thích.”
Nghe vậy ông ấy bèn viết thêm một ḍng chú thích. Lại có tiếng khác chen vào:
-“Chú thích ấy lại cần có một chú thích khác cho nó.”

Vậy là câu chuyện bỗng dài ra vô tận, như một cuộn chỉ không đầu không cuối.

Chu Thụy Nguyên.


 

art2all.net