đan thanh

 

 

LÀNG CỔ LỘC YÊN,

TIÊN PHƯỚC, QUẢNG NAM

 

 

          

Cách Đà Nẵng khoảng 90 km về phía tây nam,( 15, 30'33" độ vĩ Bắc, 108.17'59" độ kinh đông ) làng cổ Lộc Yên tự tại an nhiên giữa bốn bề hoa lá cỏ cây mượt mà xanh tốt.

 

Núi Cấm, Rừng Gấm, Hố Chò, Đá Bàn.. những địa danh quen thuộc tạo thành vòng tay thân thiện như một đường tròn khép kín âu yếm ôm ngôi làng cổ từ thuở xa xưa. 

 

Những con đường trải đá viền cỏ xanh với vô số những bông lan huệ mộc mạc hồn nhiên dõi theo bước chân ngạc nhiên của du khách trước vẻ đẹp của vùng núi non trù phú.

 

Mùa xuân chứa chan trong những cành những nhánh, nhựa xuân nôn nao trở mình trong lộc biếc mầm xanh.

 

Những ngôi nhà cổ theo kiểu ba gian hai chái, mái ngói đã bạc màu nhưng vẫn vững chãi trong nắng sớm mưa chiều.
 

Hàng cột gỗ mít tròn trĩnh, bóng mượt và vô số cột kèo xuyên trình thách thức thời gian, đang khoe tuổi thọ của mình với du khách gần xa.

 

Những ngôi nhà được xây dựng từ thế kỉ 18 (khi mới lập làng ) nằm lặng yên thanh thản giữa núi rừng, không ưu tư vướng bận.

 

Những thềm đá, tường rêu bao đời vẫn thế, gần như không có sự thay đổi, những xô bồ tất bật dừng lại trước cổng làng, dừng lại trước vẻ uy nghi trầm mặc của đá.

 

Những khối đá nhiều hình dạng màu nâu, màu xám chen những vân trắng vân xanh, hay những khối đá đen vạm vỡ che chở, cưu mang người dân Lộc Yên từ năm này sang năm khác từ đời này sang đời khác.

 

Người làng đi đâu xa, một ngày trở lại thấy lòng rưng rưng xúc động vì tất cả đều quen thuộc gần gũi. Vẫn phiến đá, cành cây, vẫn hàng chè tàu trên ngõ vào ngày ấy.

 

Tiếng ti ri của chú chim sâu trong lá, tiếng cúc cu của con chim gáy trong bờ trúc, hay tiếng gáy non nớt của chú trống choi sau giậu mồng tơi, hoà vào mùi rơm ẩm nồng nồng, mùi thơm nhẹ của các loài hoa không tên.

 

Thanh âm, mùi vị ấy chính là hồn quê, vẫn hiện hữu và gõ nhịp êm đềm trong trái tim người xa xứ.

 

Những cái tên không hoa mỹ: Đồng Rộc, Vực Dài, Đá Giăng lại ẩn chứa sự dịu dàng thanh xuân của những dòng suối êm ả bao quanh làng. 

 

Những bờ đá, tường đá, ngõ đá và vô số công trình đá đã tạo thành một cảnh quan độc đáo cho làng cổ. Đá mạnh mẽ hiên ngang, đá kiên cường vững chắc và đá cũng nhẫn nhịn yên phận dưới bước chân người qua. 

 

Đá gắn liền với cuộc sống của người dân Lộc Yên như tre với người dân quê miền xuôi, như sông nước, kênh rạch với người nam bộ.

 

Xóm Gò Tròn tỉnh giấc mơ xuân đón nắng mới khi sương núi vừa tan, cây cỏ tươi vui lấp lánh giọt sương trên lá. Bên kia xóm Hòn Ngang, có chú chim chào mào vừa hót vừa bay, làm xao động vạt nắng trên mấy nóc nhà tranh còn vấn vương khói bếp.

 

Sông suối cỏ cây độ lượng của rừng đã làm cho khí hậu vùng này hiền hoà thoáng đãng. Thiên nhiên ưu ái ban tặng Lộc Yên những ngọt ngào thơm thảo.

Những bước chân vui về làng cổ Lộc Yên
Dòng suối nhỏ trong xanh ngập ngừng qua ghềnh đá
Cây cỏ bao dung hồn nhiên đến lạ
Lồng ngực căng đầy gió núi đẫm hương hoa
Trắng mây trời, xanh rừng núi bao la
Yêu biết mấy đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm
Yêu biết mấy người đã xa ngàn dặm
Nắng thanh xuân hoa đằm thắm dịu dàng
Một sớm mùa xuân
Xanh biêng biếc: Quảng Nam


Đanthanh

 

 

 


art2all. net