CON và NGƯỜI
SỐNG CÙNG DƯỚI MÁI NHÀ
Khi Bư, tên ở nhà của Nhật
Quỳnh, vào lớp một, th́ mẹ nó tái giá. Mẹ Hương c̣n quá trẻ không
thể ở vậy sau khi đoạn tang chồng. Ba người đàn bà : bà ngoại, mẹ và
Bư đều thấy cần một người đàn ông gánh vác việc gia đ́nh, thế là
dượng Tam của nó đến ở cùng. Sau ngày thôi nôi, Bư quấn quít với bà,
có mẹ cũng được, không mẹ cũng chẳng sao, vả lại mẹ nó quá vất vả lo
kiếm cơm, không c̣n thời gian chăm sóc nó. Bà gần gủi yêu thương,
không có chuyện ǵ Bư không kể với bà và bà cũng vậy, đến nỗi khi
muốn bán con heo, con gà bà cũng bảo : bà bán con gà trống này, bà
bán con heo để sắm quần áo và mua sách vở cho Bư… Nhà bà ngoại ở
cuối xóm giữa khu vườn mát mẻ, cây cối mạnh ai nấy mọc, không hàng
ngủ chẳng trật tự ǵ, có trái mít trái xoài chín th́ bao giờ chim và
dơi cũng ăn trước.
Cái tên Bư là do chú nó gọi,v́ thấy hai má nó phinh phính tṛn căng,
đôi mắt ngơ ngác trông bư bư thế nào, thế là nó có tên Bư, nghe hoài
thành quen, lên lớp có khi cô gọi tên Nhật Quỳnh nó tưởng gọi ai,
làm thằng hàng xóm phải nhắc : Bư, cô gọi mày kia, thế là mấy đứa ở
lớp thường lấy cái tên Bư của nó ra mà trêu chọc.
Tuy con nhà nghèo nhưng nhờ bà ngoại yêu thương có cái ǵ ngon cũng
nhường cho, c̣n công việc th́ không cho nó đụng vào nên mới lớp hai
mà nó lớn hơn nhiều bạn cùng lớp. Nhưng số nó hẩm hiu, không hiểu
sao chỉ mệt mỏi bỏ ăn có mấy bữa mà bà nó đột ngột qua đời. Không
c̣n ai an ủi, Bư sống khép kín, ngoài giờ đến lớp nó tha thẩn một
ḿnh, nó không muốn giao tiếp với ai. Những đêm lạnh nó tủi thân,
nước mắt ướt cả gối. Chiếc giường như rộng thêm ra, nó quờ tay t́m
bà ngoại trong đêm và giật ḿnh thảng thốt. Có hôm nó vào buồng, ngủ
trên giường của mẹ nhưng sáng ra lại thấy ḿnh ngủ trên gường bà
ngoại.
Mẹ nó đi làm đồng thường bắt cho nó một lũ châu chấu xanh, nó chọn
con khỏe mạnh bỏ vào trong cái rổ tre nhỏ mà bà ngoại đựng trầu, số
c̣n lại, đem vào bếp nướng trên than ăn ngon lành, mùi thơm của châu
chấu nướng vẫn theo nó suốt đời.
Dượng Tam của nó lúc nào cũng lầm ĺ khiến nó sợ, lúc ăn nó len lén
nh́n, không dám gắp, nó thường chan một ít nước canh rồi bưng ra
ngồi trên bậc cửa. Mẹ Bư quá bận rộn lại mang cái bụng bầu nên không
có th́ giờ để mắt đến con …Cuộc đời Bư tưởng cứ lặng lẽ trôi nhưng
nó đâu có ngờ …
Buổi chiều mẹ nó chuyển dạ, bà d́ cùng dượng nó đưa đi trạm xá, căn
nhà vắng vẻ, nó sợ trùm chăn kín không dám ho he, chắc đă khuya rồi,
nó ngủ thiếp. Chợt Bư giật ḿnh, có cái ǵ đó đang đè lên người, Bư
sợ hăi hét lớn : Mẹ, mẹ ơi. Bỗng một bàn tay thô nặng bịt miệng nó
và giọng nói khê nồng mùi thuốc lá :
_ Mày im ngay, mày muốn chết hả?
Nó vùng vẫy, quẫy đạp liên hồi, miệng nó bị bịt chặt khiến nó ngạt
thở, rồi nó cảm thấy đau buốt tê dại cả người, nó không hiểu chuyện
ǵ đă xảy ra, Bư kiệt sức hoàn toàn. Nó bị hành hạ, bị vùi dập dă
man, nó đau mà không biết đau chỗ nào, Bư mơ mơ màng màng th́ nghe
dượng nó quát vào tai :
_ Mày không được nói với ai chuyện này, nói ra tao sẽ giết hết, mày,
mẹ mày và cả thằng em, mẹ mày vừa sinh ở trạm xá, hiểu chưa?
Rồi dượng nó lôi nó ra chỗ ảng nước, tắm cho nó và bảo nó mặc quần
áo vào.
_ Hôm nay nghỉ học trông nhà, tao đă mua ổ bánh ḿ, ăn đi, không
được ra khỏi nhà, mày nhớ nghe, mày mà kể với ai th́ tao sẽ giết hết.
Bư không bước đi được, hai chân nó dạng ra xích từng chút một, nó
đến gần chum nước cầm không nổi cái gáo, tay nó run run vục nước,
khó khăn lắm mới đưa được lên miệng. Không lê nổi đến giường, Bư nằm
vật xuống sàn nhà.
Ở bệnh viện mấy ngày th́ mẹ nó về, đi thẳng vào buồng, bà d́ nó ôm
đứa nhỏ, bọc kín mít theo sau :
_ Bư đâu, em mày về này.
Nó ngồi im gần cửa không nhúc nhích, dượng nó quát :
_ Con kia, sao mày ngồi đó, ngày nào cũng trông mẹ, mà mẹ về không
mừng hả?
Rồi mẹ nó gọi :
_ Bư vào đây coi em nè.
Nó đứng dậy bước đi, dượng nó trừng mắt nh́n làm nó lạnh cả người.
_ Mày đi cái kiểu chi vậy, nè đi chân chữ bát xấu lắm nghe. Bà d́
trêu nó.
Bư ôm mẹ và khóc như mưa.
_ Mẹ về rồi, nín đi, có chi đâu mà khóc.
Dượng nó không muốn cho Bư ở gần mẹ :
_ Thôi ra lo sách vở mà đi học, mấy hôm nay ở nhà rồi.
_ Sao lại nghỉ học hả con ?
Nó chưa kịp nói ǵ th́ dượng nó đă xen vào :
_ Qua nhà thằng Diễn mượn vở chép bài nhanh lên.
_ Con có đau chỗ nào không sao bước không nổi vậy ?
_ Ngày nào cũng trèo mấy cây ổi, cây mận, mày có bị té ngă không ?
Dượng nó trừng mắt nh́n và nói chen vào. Nó cúi gằm cố bước. Dượng
nó lại gần và nói nhỏ
_ Tao đă xin cô giáo cho mày nghỉ mấy hôm, mày liệu hồn đó.
Nó đi ra đầu hè bưng cái rổ có con chấu chấu xanh, nằm giữa đám lá
cỏ. Thân dài xanh mượt, đôi cánh mỏng tang chằng chịt những đường
gân đậm màu hơn, hai chân sau khỏe bị buộc một sợi chỉ vào nan rổ,
khiến nó chỉ ḅ ḷng ṿng mà không thoát ra được. Bư răy vài giọt
nước nó hoảng sợ thu ḿnh lại. Hai sợi râu mảnh hươ hươ như cái cần
en ten đang phát sóng. Đôi mắt kép cũng xanh biêng biếc long lanh.
Con châu chấu đă chứng kiến những buồn đau tủi nhục của cuộc đời nó.
Con châu chấu biết hết, Bư biết rơ hơn nhưng không dám nói với ai.
Phải chi có bà ngoại. Có lần nó ra mộ của bà ngồi khóc, bà nội bắt
gặp dẫn nó về, hỏi mẹ nó là Bư có bị cha dượng đánh đập không, th́
mẹ nó bênh vực dượng nó hết lời, hàng xóm ai cũng khen, không ai tốt
với con ghẻ như dượng nó, không tin bà hỏi họ th́ biết.
Sau cái đêm kinh hoàng đó, thái độ của dượng nó thay đổi hẳn, lúc đe
dọa gầm gừ, lúc chăm sóc tử tế. Thấy dượng Tam mua cho Bư bộ quần áo
mới, mẹ Hương cảm động lắm, thấy dượng múc nước gọi Bư tắm, bà hàng
xóm cho rằng Bư có phước.
Nó không c̣n khỏe mạnh tươi vui, lúc nào cũng ngồi vào góc khuất,
nghe tiếng động ǵ cũng giật ḿnh, nhiều đêm nó mơ thấy những chuyện
khủng khiếp nó cố vùng đậy chạy, nhưng bị dượng nó cầm chặt hai chân,
giật ḿnh, nó toát mồ hôi, rồi khóc một ḿnh.
Bư co rúm người khi dượng lợi dụng lúc tắm đă rờ rẫm bóp nặn nó. Nó
c̣n bị mẹ mắng khi không để cho dượng tắm rửa mỗi ngày. Đă có nhiều
lần Bư muốn kể với mẹ mà không biết bắt đầu thế nào, mẹ Bư một mực
nghe lời dượng, cũng sợ dượng không khác ǵ Bư. Phải chi bà ngoại
đừng chết… Gần tháng nay, nó mừng v́ có mẹ ở nhà, dượng không làm ǵ
nó, nhưng Bư đă lầm, hôm mẹ nó đi chợ mở hàng sau khi sinh, ở quê
thường có cái lệ này, mẹ nó vừa đi khuất là dượng nó lôi nó vào
buồng và tái diễn cái tṛ đồi bại với nó, mặc cho thằng em nằm bên
cạnh khóc khan cả cổ.
Đứa bé chín tuổi rụt rè như nó chỉ c̣n biết khóc thầm, có mấy nơi nó
thường đến là mộ ba nó, mộ bà ngoại và nhà bà nội, nhưng xem ra bà
nội cũng không mặn mà ǵ với nó. Dượng Tam thấy không có Bư ở nhà
th́ chỉ cần đến mấy chỗ đó là t́m ra. Có hôm trời đă tối, Bư xin bà
ở lại th́ dượng nó trờ tới :
_ Về, về, mai c̣n đi học.
_ Thôi về con, ở đây xa đi học không kịp giờ.
Nó chạy vội ra ngơ, dượng nó đạp xe theo, nó đành phải leo lên xe.
_ Mày không được đi đâu nữa, tao sẽ đập chết, sao lại đi, mà mày có
đi lên trời tao cũng t́m ra.
Rồi đổi giọng:
_ Dượng thương con lắm, mai ra chợ dượng mua dép mới cho.
Lẽ ra phải đi theo đường mương thủy lợi để về, th́ dượng nó cho xe
quẹo qua hướng miếu thổ thần, nó vọt xe, nhảy xuống mương, té nhào,
chưa kịp đứng dậy th́ dượng nó đă ôm chặt lấy nó, rồi chuyện ǵ đến
tất phải đến.
Vừa vào đến sân dượng nó oang oang :
_ Bà phải dạy dỗ nó, tối tăm mà cứ đi, ngă xuống mương có ngày cũng
chết.
Mẹ phụ theo la rầy nó, nó im lặng, nó không khóc được nữa. Bư nghĩ
thà chết sướng hơn nhưng nó chưa biết chết là thế nào, mà thế nào
cũng được, miễn là tránh xa dượng nó.
_ Thôi ra tắm rửa rồi ăn cơm.
_ Con ăn ở nhà bà nội rồi
_ Ra giếng, tao múc nước cho mà tắm
Dượng của Bư được thỏa măn thú tính lại vừa được tiếng thơm v́ đă
yêu thương chăm sóc nó.
*
Con chấu chấu này chết th́ nó có con khác, suốt ngày Bư chơi với mấy
con châu chấu không biết chán. Nó nhỏ to nói chuyện với mấy bạn châu
chấu. Một hôm Bư mang rổ đựng con châu chấu xanh ra hứng sương, đêm
đó trời mưa lớn, sáng sớm, giật ḿnh thức dậy chạy ra th́ thấy con
châu chấu nằm ngửa cái bụng lên trời, bốn cái chân trước quắp vào
ngực, cái chân bị buộc chỉ đứt ĺa, cả một đàn kiến bâu kín phần
đuôi. Bư buồn, dùng tay moi đất chôn con vật xấu số, rồi ngồi ĺ ở
đó, cả người nóng bừng. Bư bỗng thấy mớ cỏ trong rổ cựa quậy và con
châu chấu xanh bay lên, một lát sau không biết ở đâu ra mà có vô số
châu chấu bay kín trời, bầy châu chấu lượn ṿng trên đầu nó như một
đám mây màu cỏ non.
Khi mẹ nó gánh lúa về th́ thấy nó nằm ở góc sân giữa trời nắng. Bư
đau một trận thập tử nhất sinh. Lúc mở mắt hay nhắm mắt nó đều thấy
từng bầy châu chấu xanh. Những con châu chấu hiền lành xanh màu cỏ
non là bạn bè thân thiết của Bư. Nằm bệnh viện nó ṭ ṃ đọc những tờ
báo của những bệnh nhân giường bên cạnh, có nhiều tin tức giống hoặc
gần giống như hoàn cảnh của nó. Những đứa bé khốn khổ ở cùng cha
dượng. Trong cái đầu non nớt của Bư cũng thoáng qua những suy nghĩ
t́m cách thoát ra khỏi hoàn cảnh hiện tại.
Bư nghỉ nhiều ngày nên phải ở lại lớp. Bạn mới, cô giáo mới nó càng
rụt rè hơn. Khi Bư đă hoàn toàn khỏe mạnh th́ dượng nó tận dụng mọi
cơ hội để làm tṛ đồi bại với nó, không thèm hăm dọa cũng không cần
cho nó cái áo, cái bánh ǵ nữa bởi dượng nó biết là nó không dám nói
với ai, mày nói với ai là xấu mặt nghe con. Bạn bè ở trường sẽ nói
mày là đĩ bợm, mới tí tuổi đă ngủ với bố dượng. Bư nín lặng nhưng nó
không thể chịu đựng măi được nữa. Nó uất ức quá rồi.
Sau một lần bị cưỡng hiếp nó lén đến nhà cô giáo, nó đă nghĩ đến
việc này lâu lắm rồi, cô đă lớn tuổi nhưng chưa có chồng con, thấy
con bé cứ lẩn quẩn ngoài hàng rào, cô ra mở cổng :
_ Em vào đây, có việc ǵ không Nhật Quỳnh ?
Bư run run bước theo cô vào nhà, rồi nó ̣a khóc, khóc nghẹn ngào tức
tưởi, bao nhiêu nước mắt tủi hờn ướt đẫm khuôn mặt trẻ thơ. Cô ôm
chặt nó vào ḷng…Rồi qua những lời kể đứt quảng của Bư, nước mắt
cũng chảy tràn trên khuôn mặt thảng thốt của cô. Sau một lúc suy
tính, cô không đưa Bư về lại nhà mà chở đến bệnh viện của huyện cách
nhà khá xa. Dọc đường cô động viên an ủi nó. Bư vâng dạ nhưng trong
ḷng th́ vẫn lo sợ, dượng nó mà biết chuyện sẽ giết mẹ, giết em và
chắc nó cũng không được yên.
Rồi cô bảo nó làm theo những ǵ cô đă dặn ḍ, nhất là đừng để cho
dượng và mẹ em biết hôm nay em đă đi cùng cô. Cô ôm nó vào ḷng, nó
cảm thấy thật ấm áp, đă từ lâu nó không được âu yếm vỗ về.
_ Can đảm và cố lên Quỳnh nhé.
Cái tên Nhật Quỳnh ba nó đặt cho hay đến thế mà sao lâu nay lúc nào
cũng Bư, Bư… Nó xăm xăm đi về phía mộ của ba nó, cũng may, dượng nó
t́m thấy nó ở đây chứ không phải ở nhà cô giáo.
Rồi sau đó mọi việc xảy ra cũng rắc rối nhiêu khê, tưởng là mấy chú
công an chỉ dựa vào lời khai của Bư nên dượng nó phủ nhận hoàn toàn,
c̣n cho là “nuôi ong tay áo”, mẹ nó vốn tin tưởng chồng nên cũng hùa
theo khiến nó đau ḷng. Nhưng trời chẳng dung gian, cô giáo của
Quỳnh đă tiên liệu mọi chuyện để cứu nó khỏi cái địa ngục của gia
đ́nh có thằng bố dượng khốn nạn.
Cũng may trên đời này c̣n có lẽ phải, c̣n có những tấm ḷng nhân hậu…
Ráng ửng đỏ cả một góc trời, những bông mua quanh
mộ bà ngoại ngan ngát tím cả rừng chiều …
Túy Loan, tháng mười hai năm hai ngh́n.
Đan Thanh

art2all. net