đan thanh

 

ĐÊM AN KHÊ MỜ SƯƠNG

 

          

 

Gối đầu lên vai
nhưng mình không nói chuyện tương lai
như lời ca trong bài hát xưa về người lính chiến
Anh hỏi em :
Hai đứa mình ai sẽ là người đưa tiễn
khi người kia đi về phía vĩnh hằng ?

Đêm An Khê lành lạnh màu trăng
Mình vừa qua phố đông
tay em ấm trong tay anh bối rối
Người qua phố ngoái nhìn, em muốn mở tay ra
nhưng anh rất vội,
nắm chặt thêm và khẽ bảo : để yên !

Phút giây này quả thật rất thần tiên
Chỉ đơn giản thế thôi nhưng cùng tầng số yêu

thương nên chứa chan hạnh phúc
Từng ngón thô rất nồng nàn ấm áp
che chở thương yêu ngón buồn tủi ngậm ngùi
Trước, sau : anh hay em đi về phía vĩnh hằng ?
Thì người ở lại chỉ là tàn dư
như đôi dép kia khi còn một chiếc (1)
Hứa với nhau : sẽ không buồn không khóc
Để người đi thanh thản phía mênh mông
Sương trắng núi xa trắng cả mùa đông

Sớm mai qua Mangyang rồi ...Dak Chưkrong
Ḿnh ngược hướng nhau
Xin đừng ngoái lại

đanthanh


______


(1) Ư thơ Trung Kiên
 

 

 


art2all. net