
Nhà thơ Luân Hoán
ĐỌC
Luân
Hoán
"BA MẶT GIÁP TÌNH "
ba mặt sông bọc quanh nhà mẹ
tấm lòng cha gìn giữ yêu thương
sông đầy nước lẫn sông không nước
đẹp bao nhiêu cũng có lúc buồn
đó là lúc con xa cha mẹ
xa nhà vườn ngồi ngắm ảnh suông
những hình bóng bùi ngùi hít thở
cùng nhịp tim mắt thoáng mù sương
nhớ chẳng dễ nở vài nụ lệ
nhưng trong lòng rờn rợn vết thương
những dấu cắt dịu dàng thân ái
sâu không sâu mà đáy vô cùng
tôi cũng nhớ như em, em gái
dù làng tôi chỉ có hai sông
tôi chỉ có vài năm ở đó
trôi nổi đâu sông cũng trong lòng
"không hai lần tắm dòng nước chảy"
nhưng con sông tang hải thế nào
vẫn còn mãi hương bùn hương nước
lẫn hương tôi đọng với ca dao
cảm ơn ảnh cảm ơn hình quá khứ
cảm ơn người góp vốn khi xem
bài thơ viết không cần đọc lại
ngỡ như tan trong thịt da mình

"Ba mặt giáp tình" là một tác phẩm thấm đẫm nỗi hoài niệm, tình cảm
gia đình, quê hương, và chiều sâu cảm xúc cá nhân. Bằng giọng thơ
nhẹ nhàng, giàu hình ảnh và đầy chất suy tưởng, tác giả đã thể hiện
một cách lặng lẽ nhưng sâu sắc nỗi nhớ cha mẹ, quê hương, và chính
mình trong dòng chảy ký ức.
Ba mặt giáp tình gợi một không gian sống được bao bọc bởi tình cảm —
như "ba mặt giáp sông" của ngôi nhà mẹ. Cái tình ở đây không chỉ là
tình cảm gia đình mà còn là tình đất, tình người, tình quê hương và
cả tình thơ. Ngôi nhà – một biểu tượng thiêng liêng – nằm giữa ba
mặt sông, trở thành trung tâm kết tụ của mọi dòng chảy cảm xúc.
Từ khổ đầu, hình ảnh ba mặt sông bọc quanh nhà mẹ là một cách nói
đầy biểu tượng:
“ba mặt sông bọc quanh nhà mẹ
tấm lòng cha gìn giữ yêu thương”
Sông không chỉ là cảnh vật mà còn mang ký ức của quá khứ và hiện tại
quyện hòa. Sông có lúc đầy, lúc cạn – như dòng cảm xúc, như phận
người:
“sông đầy nước lẫn sông không nước
đẹp bao nhiêu cũng có lúc buồn”
Câu thơ này như một chiêm nghiệm về sự phù du, bấp bênh của cái đẹp,
cái nhớ – và cả cuộc sống.
Bài thơ là một chuỗi những tâm tình của người con xa quê:
“đó là lúc con xa cha mẹ
xa nhà vườn ngồi ngắm ảnh suông”
Từ hình ảnh “ngắm ảnh suông”, nỗi nhớ trở nên hữu hình, bùi ngùi,
xao xuyến:
“những dấu cắt dịu dàng thân ái
sâu không sâu mà đáy vô cùng”
Câu thơ này rất đặc biệt – bởi “vết thương” không rướm máu mà ẩn sâu
như một nỗi đau tinh tế, ấm áp.
Tác giả đưa vào thơ cả tư tưởng triết học phương Tây – cụ thể là
Heraclitus với câu:
“không hai lần tắm dòng nước chảy”
Nhưng ông lập tức đặt lại vấn đề: dù sông luôn đổi thay, “vẫn còn
mãi hương bùn hương nước” – chính là ký ức, là cái không đổi thay.
Người ta có thể rời đi, sông có thể trôi, nhưng tình cảm, quá khứ –
vẫn ở lại, “đọng với ca dao”.
“bài thơ viết không cần đọc lại
ngỡ như tan trong thịt da mình”
Câu thơ như một lời tự sự: thơ không cần được sửa, bởi nó xuất phát
từ cảm xúc thật nhất, ngấm sâu trong thân thể, tâm hồn – như máu
thịt. Đây là lời xác tín mạnh mẽ nhất về sức sống của ký ức và thơ
ca.
“Ba mặt giáp tình” là một bài thơ sâu lắng, thấm đẫm tâm tình, chan
chứa tình quê, tình gia đình và hoài niệm cá nhân. Giọng thơ nhẹ
nhàng, tự nhiên, có chiều sâu, đặc biệt với nhiều câu thơ lắng đọng,
hàm chứa triết lý sống và nghệ thuật thơ ca.
Đây là bài thơ không cần “gồng”, không cầu kỳ cách tân, nhưng vẫn
khiến người đọc dừng lại, ngẫm nghĩ – và thổn thức.
Dù ở bất cứ nơi đâu dù trôi nổi xứ người sông vẫn dịu dàng chảy
trong lòng người xa xứ
Sông quê chảy mãi trong hồn
Dòng trong dòng đục vẫn còn mênh mông
Ơi quê hương
Ơi dòng sông
Vẫn lưu luyến vẫn nhớ mong một đời
Thu Bồn ơi
Vu Gia ơi
Dòng sông quê cũ vẫn rời rợi xanh
đanthanh

art2all. net