đan thanh

 

MÙI THÉP

 

 

          Mãi miết xây tổ, đôi chim sáo trông xác xơ tội nghiệp. Tổ xong rồi lại phải đi kiếm cái ăn. Con mái sắp sinh bụng tròn căng hạnh phúc. Nó bay chậm, thỉnh thoảng con trống bay vòng lại vì sợ lạc nhau.

Âu yếm dặn dò xong, con trống vút bay lên, nó bay về phía biển ...

Ồ ồ. Cá phủ trắng bãi, nó đáp xuống, mổ lia lịa. No căng.

Miệng ngậm con cá bé nó vỗ cánh... vỗ cánh. Lạ thật nó hốt hoảng lo sợ.

Lại vỗ cánh nhưng không bay lên được.

Đôi cánh không còn thuộc về nó, mọi vật chung quanh mờ dần. Nó nằm rủ xuống, quanh nó có không biết bao nhiêu là chim nằm im, ngước đôi mắt tuyệt vọng nhìn khoảng trời mênh mông.
....

Sập tối. Cô quạnh. Sao đến giờ này con trống vẫn chưa về. Con mái bồn chồn lo lắng.

Vừa hửng sáng nó lao vút lên và bay về phía biển. Vừa lo vừa mừng nó sà xuống, mổ lia lịa. No nê nó mới nhận ra có vô số xác chim, xác cá bất động. Nó vừa nhảy vừa bước gập ghềnh trên đống xác cá, dáo dát tìm kiếm.
Bỗng dưng bụng nó quặn thắt, nó nằm bẹp xuống, những cơn đau tiếp tục hành hạ.
Một quả, rồi hai quả trứng non. Vỏ mềm mượt vì chưa đủ ngày. Bụng nó nặng như ăn phải đá. Kiệt sức nhưng nó kịp dồn hai quả trứng gần nhau và ấp ủ.
Người nó mềm oặt, đầu chúi về phía trước, nó nghĩ đến những quả trứng còn trong bụng ..., những đứa con chưa kịp chào đời.
Trước khi lịm đi nó chợt nhận ra một mùi tanh nồng rất lạ: Mùi thép.

 

 


art2all.net