NGÀY VÀ ĐÊM

Anh Ngày làm thuê cho
những chủ thuyền quen biết, c̣n chị vợ bán cá ở chợ xếp gần băi. Tuy
ở làng chài nhưng gia đ́nh anh không có thuyền cũng không có thúng.
Đi nghề từ năm mười tuổi, anh rất thông thạo việc bơi lặn. Mấy tháng
trước đây anh được tuyển vào làm thợ lặn của công ty. Cả nhà ăn đủ
bữa. Cũng mừng.
Ra khỏi cửa anh quay lại:
- Anh đă làm đơn xin nghỉ việc rồi, nhưng hôm nay tổ của anh phải đi
làm, đây là lần cuối, mấy mẹ con đừng lo.
Chị đă nghỉ bán hơn tháng nay, cá chết giạt vào bờ hết lớp này đến
lớp khác, thuyền lưới khô queo nằm nhớ sóng. Xóm chài buồn tênh. Chị
sợ đói nhưng khi thấy mấy anh trong tổ lặn nhập viện th́ chị khuyên
anh t́m công việc khác kiếm sống qua ngày.
Biển chết, dân xóm chài rồi sẽ ra sao...
Đến tọa độ quy định cả năm người cùng lặn xuống. Nước đục lờ, không
thấy cát và rặng san hô đâu cả. Hàng ngàn, không hàng triệu xác cá
chết phủ kín đáy biển, anh rùng ḿnh...
Đến gần ống xả anh như bị một luồng khí đẩy lui lại phía sau. Tim
đập nhanh, anh cảm thấy hơi tức ngực.
Tối hôm đó anh thấy khó thở và sốt nhẹ. Anh ngủ mê mệt, sáng hôm sau
anh được người hàng xóm đưa vào bệnh viện, anh dặn chị ở nhà với con
anh tự lo được.
....
Thắt thỏm lo âu suốt đêm không ngủ. Sau khi cho con ăn, chị bế sang
gửi nhà hàng xóm để vào thăm anh th́ chị nghe tiếng c̣i xe cấp cứu... Anh
Ngày về trên chiếc băng - ca.
Ngày đă tắt. Đêm vĩnh viễn trói buộc cuộc đời chị.
Không phải là chị Dậu nhưng với chị " đêm tối đen như cái tiền đồ
của chị. "

art2all.net