NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG VUI
KIÊN GIANG

Quê hương thốt nốt mướt
xanh hồ hởi xoè rộng tán lá suốt dọc đường xe qua. Lá tròn, hơi
giống lá cọ thanh thản vươn lên giữa màu nắng cuối xuân trong trẻo.
Nơi xe đỗ cách bến thuyền khoảng gần 2km. Không cần hỏi giá, không
cần mặc cả, cứ lên xe và đi, cả lượt đi và về là 20k một người, và
khách bao giờ cũng tặng thêm một chút tiền cho bác xe ôm hiền lành,
chịu khó. Không hề có cảnh tranh giành chặt chém. Ruộng đồng, phù
sa, thốt nốt lương thiện đã thấm vào máu, chảy thành dòng chân thật
trong huyết quản của người nam bộ.
Màu xanh bao dung của kênh rạch Trà Sư là làm dịu
lại những bức bối, mỏi mệt của chúng tôi sau một chặng đường dài.
Thuyền máy băng băng lướt trên mặt kênh phủ đầy
bèo tai tượng và bèo tấm xanh ngút ngát. Họ hàng nhà bèo khoe sự
đông đúc của mình với rừng đước ung dung an nhàn tạo thành một vòm
xanh bất tận rợp mát cho kênh rạch trù phú, những cánh đồng sen nối
tiếp nhau, mùa này sen trên đồng đã tàn chỉ còn lơ thơ vài đoá hồng
nở muộn, như cố níu một thuở mãn khai rực rỡ của mình. Sen vẫn ở
lại, chôn chân trong bùn, còn bèo tuy nhỏ bé nhưng được vui thú sông
hồ. Sen có niềm vui tinh khiết, còn bèo ca khúc lãng du.
Kiếp bèo vui khúc lãng du
Còn sen thì vẫn ao tù
Buồn thiu
( Dẫu sen tinh khiết , mỹ miều )
Rời cano, chúng tôi lên những chiếc xuồng nhỏ chèo tay. Cô lái đò,
áo bà ba nón lá, cho xuồng len lỏi vào sâu trong rừng đước. Chùm rễ
đước mọc ra từ thân, cắm ngập trong bùn đất phù sa, loại cây đặc
trưng của rừng ngập mặn có sức sống mạnh mẽ, hào phóng ban phát chỗ
trú ngụ bình yên cho cá tôm và vô số các loài thuỷ sản trong vùng.
Nắng lọc qua vòm lá dày, xanh xanh như ngọc, mát lành như gió, dịu
dàng như tình yêu của cây có đất trời.
Chúng tôi hít đầy buồng phổi sự bao dung thơm thảo của sông nước
miền nam.
Buổi chiều viếng Lăng Mạc Cửu.
An Giang có Thoại Ngọc Hầu thì Kiên Giang có Mạc
Cửu, người có công khai phá vùng đất này. Lăng mộ của ông đươc xây
trên núi đá cao, bề thế trang nghiêm. Từ miếu thờ, phải vượt hơn 100
bậc cấp, có lẽ cũng làm chùn chân những người thất thập trong đoàn
chúng tôi.
Người thiếp của ông là Phù Cư sau một lần thoát chết vì bị ghen
tuông đã tìm đến nương nhờ cửa Phật. Dân trong vùng cảm mến sự nhân
hậu, tin tưởng vào sự linh hiển của bà nên lập miếu Phù Dung Cổ Tự
để thờ cúng, tôn vinh.
Mỗi vùng miền đi qua đều để lại trong lòng chúng tôi những kỉ niệm
đẹp. Xin thắp một nén tâm nhang tri ân những người đã có công khai
phá vùng đất Kiên Giang trù phú và thơ mộng này.
Đất đai màu mỡ, trời biển xanh trong, lòng người nhân hậu, ngọt ngào
như đường thốt nốt, dịu dàng như kênh rạch, thơm thảo như hoa trái
miền nam.
Đan Thanh

art2all. net