|
Phiếm
KIỀU Xin tạ tội cùng cụ Nguyễn Du và kính mong lượng xá
Truyện Kiều bạn đă thuộc ḷng Nghe tui cà khịa ḷng ṿng Bực hông ? ...... "Trăm năm trong cơi người ta..." Vớt Kiều lên lại chính là Nguyễn Du Nàng Kiều đă vụng đường tu Lại VÔ SINH bởi Nguyễn Du Thật là ...
Trong thiên hạ xưa nay, có chồng vợ mà không có con th́ mọi người đều nghĩ do lỗi của người phụ nữ. Và lại độc miệng cho là "Cây độc không trái, gái độc không con." Thật là nỗi oan lớn, ngày nay y học tiến bộ nên "đích danh thủ phạm (có khi) tên là đàn ông." Kiều bán ḿnh chuộc cha khi 16 tuổi. Mă Giám Sinh đă "định ngày nạp thái vu quy" : "Tiếc thay một đoá trà mi Con ong đă tỏ đường đi lối về Một cơn mưa gió nặng nề Thương ǵ đến ngọc tiếc ǵ đến hoa..." Kiều đi suốt một tháng mới đến Lâm Tri, mà đi với con người thô tục, phàm phu tuổi ngoài bốn mươi: "Khi ăn khi nói lỡ làng Khi thầy khi tớ xem thường xem khinh Khác màu kẻ quư người thanh Ngẫm ra cho kỹ như h́nh con buôn..." Đến đá cũng nát vàng cũng phai huống ǵ là hoa là ngọc. Lăo phàm phu đă "nước trước bẻ hoa" mà mụ vợ lại đổ lỗi cho nàng Kiều: "Cớ sao chịu tốt một bề Gái tơ mà đă ngứa nghề sớm sao" ( Nhưng họ Mă không để lại chứng tích ái ân trong Kiều ) Sau đó nàng Kiều qua tay không biết bao nhiêu người ở thanh lâu: "Biết bao ong bướm lả lơi Cuộc say đầy tháng trận cười thâu đêm" Đau ḷng khi nghĩ đến: "Xưa sao phong gấm rủ là Giờ sao tan tác như hoa giữa đường" Kiều đành cam chịu cho định mệnh đưa đẩy v́ nghĩ: "Kiếp xưa đă vụng đường tu" Gặp Thúc Sinh quen thói bốc giời: "Trăm điều hăy cứ trông vào một ta" và "Đá vàng đă quyết phong ba cũng liều". Được Thúc Sinh tháo củi sổ lồng, ái ân "sâu nghĩa bể dài t́nh sông": "Nửa năm hơi tiếng vừa quen Sân ngô cành biếc đă chen lá vàng" Làm vợ Thúc Sinh nệm ấm chăn êm cuộc sống giàu sang sung túc. Sau đó được Thúc ông "thương v́ nết trọng v́ tài" cho Kiều được ở cùng Thúc Sinh từ mùa thu cành biếc chen lá vàng cho đến hè năm sau : "Mảng vui rượu sớm cờ trưa Đào đà phai thắm sen vừa nay xanh" Ở cùng nhau suốt một năm ṛng th́ chàng Thúc về với Hoạn Thư: "Người lên ngựa kẻ chia bào Rừng thu phong đă nhuốm màu quan san" (Kiều làm vợ hơn một năm nhưng không có con cùng chàng Thúc. Lạ hè !) Khi có người phát hiện ra chuông khánh của nhà Hoạn Thư, Kiều mắc mưu nhà họ Bạc "ép duyên châu Trần" với Bạc Hạnh: "Trong màn làm lễ tơ hồng kết duyên Thành thân rồi mới xuống thuyền" Vậy là một phen nữa Kiều làm vợ nhưng đây là mưu chước của họ Bạc. Kiều lại vào lầu xanh lần hai. Lần này th́ mặc cho số phận đẩy đưa: "Biết thân tránh chẳng khỏi trời Cùng liều má phấn cho rồi ngày xanh" Đă ch́m xuống đáy rồi th́ không c̣n ǵ để mất. Buông ... Nhưng trời thương cho Kiều gặp "đấng anh hào, côn quyền hơn sức lược thao gồm tài", thế là thoát lầu xanh trở thành hồng nhan tri kỷ của Từ Hải: "đặt giường thất bảo, vây màn bát tiên". Ở với nhau được nửa năm mặn nồng th́ "trượng phu thoắt đă động ḷng bốn phương" Sau đó Từ Hải hùng cứ một phương, cuộc đời Kiều đă sang trang mới: "Vinh hoa bỏ lúc phong trần Chữ t́nh ngày lại thêm xuân một ngày" Kiều trở thành bà hoàng, cuộc sống giàu sang hạnh phúc cùng người anh hùng " râu hùm hàm én mày ngài" một thời gian khá dài: "Trước cờ ai dám tranh cường Năm năm hùng cứ một phương hải tần" Làm vợ Từ Hải hơn năm năm lúc Kiều hơn hai mươi tuổi, tuổi măn khai của người phụ nữ, t́nh yêu nồng đượm thiết tha sâu nặng. T́nh yêu lớn của Kiều, t́nh yêu đích thực. Bởi vậy khi tái ngộ Kim Trọng, Kiều không mấy thiết tha: Nghĩ ḷng nghĩa cũ t́nh ghi Chiều ḷng gọi có xướng tuỳ mảy may Bởi t́nh yêu với Từ Hải không thể thay thế. Nhưng t́nh yêu lớn ấy cũng không đơm hoa kết trái. Lạ chưa tề! Nguyễn Du không cho Kiều ch́m xuống Tiền Đường, rút tên nàng ra khỏi sổ đoạn trường cho về thảo lư với Giác Duyên "nạn xưa trút sạch làu làu ..." Cho đến lúc đoàn viên Kiều mới 31 tuổi ( 16+15 ). Cụ Nguyễn Du thương chàng Kim, cố t́nh vớt nàng lên từ sông Tiền Đường lại cố t́nh cho Kiều vô sinh, có lẽ cụ Tố Như muốn khi đoàn viên Kiều vẫn là Kiều của ngày xưa: "Dung nhan xưa chỉ gầy ba bốn phần". Thanh lâu hai lượt và sống làm vợ khắp người ta nhưng Kiều không có con với ai. Không lẽ cả bốn người mà Kiều chính thức làm vợ: Mă Giám Sinh, Thúc Sinh, Bạc Hạnh và Từ Hải đều vô sinh. Tất cả khách làng chơi cũng vậy, thật vô lư. Vậy là Kiều vô sinh! Chắc không đúng. Chính cụ Tố Như muốn Kiều vẫn là Kiều, nên Kiều đành chịu Vô sinh cho buổi đoàn viên không vướng bận: Kể từ sen ngó đào tơ Mười lăm năm ấy bây giờ là đây...
Cụ Tố Như buộc nàng Kiều VÔ SINH là GHÉT hay YÊU hở trời? Ngồi buồn "soi "cụ Tố Như chơi Thương nàng Kiều
Thương một đời trầm luân đanthanh
|