|
Phiếm
VƯƠNG QUAN
Bất tri tam bách dư niên hậu Thiên hạ có người dám "soi" Tố Như Xin tạ lỗi cụ Nguyễn Du và kính mong lượng xá.
Đọc truyện Kiều, đọc những bài b́nh, bài viết về truyện Kiều nhiều, không nhớ hết, có bài sâu sắc, có bài không ( không là không ưa, chứ không phải không hay. Hihi ) Có nhiều chi tiết thấy lạ nhưng không dám nói chi, đây chỉ là tiểu tiết, có ǵ phải bàn? Chắc vậy nên hổng ai nói đến chăng? mà " đại sự bất câu tiểu ư " nên tui cà khịa cho vui chứ để trong bụng chi cho nặng. Họ Vương có ba con: Đầu ḷng hai ả tố nga, đẹp sửng sờ, đẹp thảng thốt khỏi bàn, tiếp đến: "Một con trai thứ rốt ḷng" đó là Vương Quan. Kiều tuổi cập kê 16, Thúy Vân 14, Vương Quan 12 (4 năm ba đứa, dày đặc), có thể Vương Quan nhỏ hơn nữa, c̣n tắm truồng cũng nên. Thế mà khi Kiều thắc mắc: "Rằng sao trong tiết thanh minh Mà đây hương khói vắng tanh thế mà" Th́ thằng nhóc Vương Quan này (có khi chưa chào đời th́ Đạm Tiên đă được vùi nông một nấm) mà rất chi thông tuệ, hiểu cặn kẽ: Vương Quan mới dẫn gần xa Đạm tiên thuở trước vốn là ca nhi Nổi danh tài sắc một th́ Xôn xao ngoài cửa ... Lại c̣n biết cả người khách viễn phương " đắp mộ cuộc t́nh ": Khóc than khôn xiết sự t́nh Khéo vô duyên bấy là ḿnh với ta Biết cả ông nầy làm ǵ nữa mới ghê : Sắm sang nếp tử xe châu Vùi nông một nấm mặc dầu cỏ hoa Biết rất tường tận rơ ràng, như đă từng lăn lóc t́nh trường, chốn ăn chơi nào cũng có mặt (v́ Đạm Tiên là ca nhi). Vương Quan 12 tuổi mà đă "rành sáu câu". C̣n tỏ ra " lợi hại " khi nhắc nhở chị Kiều: Quan rằng: chị nói hay sao Một lời là một vận vào khó nghe Nhỏ này ngon thiệt luôn. Chàng Kim: một người khá nổi tiếng : "Nền phú quư, bậc tài danh ..." ..."Vào trong phong nhă ra ngoài hào hoa." Sành điệu kiểu ni chắc đă từng trăi 25, 27 rồi chăng? Sau khi từ Liêu Dương về, tự quyết định mời gia đ́nh họ Vương về phụng dưỡng, đă tự lập th́ không thể là thư sinh đôi mươi được. Gặp Kim Trọng, hai bà chị đi trốn xúi thằng em ra xem: Chàng Vương ( 12 tuổi ) quen mặt ra chào Hai Kiều e lệ nép vào dưới hoa .... Chung quanh vẫn nước non nhà Với Vương Quan TRƯỚC vốn là đồng thân ( bạn học ) Trước đây Kim Trọng và Vương Quan đă là bạn học (hic). Trước đây là lúc Vương Quan c̣n đái dầm chăng ? Kim Trọng thuê nhà trọ học ở đâu đó đă lâu, và là bạn của Vương Quan (có thể là bạn nhỏ, nhưng Quan nhỏ quá) mà Kim th́ đă trưởng thành, đă "dậy th́ thành công" từ lâu, gặp Kiều là ba chưn bốn cẳng dọn tới "tổ dân phố " của Kiều cho gần. Càng đọc càng thấy chi lạ, mà không chỉ Vương Quan chi lạ mà c̣n nhiều chi lạ nữa. Chàng Kim về Liêu Dương nửa năm để thọ tang, rồi vội vàng trở lại vườn Thuư: Nửa năm ở đất Liêu Dương lại nhà Vội sang vườn Thuư ḍ la. Đă thấy: Cỏ lan mặt đất rêu phong dấu giày Chỉ có 6 tháng mà gia đ́nh bậc trung của Kiều đă hoàn toàn sa sút nghèo khổ: May thuê, viết mướn kiếm ăn lần hồi Vương Quan mới 12 tuổi mà đă "cho chữ " được th́ quả là hiếm có. Ngày xưa người "cho chữ" phải là người uyên thâm học rộng hiểu nhiều. Viết mướn cũng không phải là chuyện chơi: đơn kiện tờ tŕnh ...viết chữ để thờ cúng ... đ̣i hỏi phải có kiến thức có kinh nghiệm. Thằng nhóc họ Vương này lạ thiệt. Hihi. Cám cảnh họ Vương, Kim đón ông bà Vương về phụng dưỡng, bao nuôi Vân, Quan luôn. Không nghe nói học hành ra sao nhưng: Chế khoa gặp hội trường văn Vương Kim cùng chiếm bảng xuân một ngày 12+ mấy? mà chiếm bảng xuân cùng lúc với Kim Trọng và làm quan: Cửa trời rộng mở đường mây Hoa chào ngơ hạnh hương bay dặm phần Chàng Vương nhớ đến xa gần Sang nhà Chung lăo tạ ân chu tuyền. Làm quan lúc mấy tuổi không biết, làm được mấy năm th́ Vương Quan được cải nhậm ( đổi đến nhận chức một nơi khác). : Kim th́ cải nhậm Nam B́nh Chàng Vương cũng cải nhậm thành Châu Dương Sau đó th́: Nghe rằng thế giặc đă tan Sóng êm Phúc Kiến lửa tàn Chiết Giang Lúc này Kiều đă qua 15 năm lưu lạc (Kiều 16+15) như vậy Vương Quan khoảng 27 tuổi (12+ 15). Vậy mà đă thi đỗ, đă làm quan, có vợ có con từ tám hoánh (gần 10 năm chứ ít chi). Ông quan Vương Quan này quả là hiếm có ở thời đại phong kiến, cái thời mà người làm quan nào cũng tóc bạc râu dài. Ui ui " đồng chí này con đồng chí nào mà làm quan sớm thế?" Nhóc Vương Quan 12 tuổi đă "cho chữ" , không nghe học hành chi mà thi đỗ làm quan, mấy năm sau căi nhậm, vợ con một mớ. "Bắt phong trần phải phong trần" Vậy thui. Chuyện Kiều bạn đă thuộc ḷng Nghe tui cà khịa ḷng ṿng ... Bực hông ?
đanthanh
|