|
QUAY QUẮT NHỚ MỘT TÌNH YÊU DANG DỞ
Anh cứ nghĩ chỉ anh tha thiết nhớ Nhưng trong em cũng chẳng phút nào nguôi Ghềnh Ráng xưa, màu nắng cũng ngậm ngùi Từng muối mặn với gừng cay một thuở
Quay quắt nhớ một tình yêu dang dở Tuổi đôi mươi mùa thu ấy xa rồi Biển thở dài xanh màu nhớ chơi vơi Hoa phương đỏ đẫm trong từng hơi thở
Chiều Nhơn Hội bên chân cầu sóng vỗ Quy Nhơn mưa. Quy Nhơn nắng cũng buồn Môi em cười rực sáng cả hoàng hôn Xin trở lại tìm chút xưa vàng đá
Hoa gì thơm suốt dặm dài Ghềnh Ráng Phải là em xin lên tiếng gọi nhau Thuở biết yêu vụng dại chút tình đầu Chừ kỉ niệm chảy thành dòng dịu ngọt
ĐAN THANH
|