
Ảnh: Thái Phiên
SÔNG HƯƠNG THƠM L̉NG CỐ ĐÔ
“ em từ Bảng Lảng ra đi
thong dong thay một nàng thi sĩ hiền
qua đồi Vọng Cảnh buồn nghiêng
về tây bắc mộng ươm duyên bến nào ?
ḷng em sâu cạn ra sao
xuyên rừng Ngọc Trản lại vào chính tây
chan ḷng cho đất xanh cây
xanh qua Lương Quán vơi đầy về đông
cá tôm nương bóng bèo rong
miếu Văn Thánh lượn, đồi Long Thọ vùng
uốn ḿnh ôm giữ hoàng cung
Tràng Tiền, Bạch Hổ sầu chung một ḍng
hương thơm từ một tấm ḷng
Hương nuôi triệu triệu tấm ḷng ngát hương
nhịp đời thăng giáng vui buồn
vẫn em lụa biếc trong nguồn máu ta
Gia Viên, Cồn Hến chan ḥa
Thuận An biển gọi tôi và em trôi”
hâm hai câu trên trong thời
“Cảm Ơn Đất Đá” vui chơi qua ngày
hẳn có dở chưa có hay
muốn viết mới lại, loay hoay ngại ngùng
sông Hương, viết thật không cùng
lợi dụng có nỗi nhớ nhung viết hoài
điều ǵ nói dở nói dai
có thành không nỗi nhạt phai mặn mà
“đ̣ em vẫn chở nguyệt hoa
cho ta hồn mộng la cà theo sông”
ngủ đ̣, ta có nhưng không
bàn đèn và “cái hồng hồng phương phi”
cả thời lững thững ra thi
cũng không ngớ ngẩn “bước đi không đành "
chẳng qua mắt biếc mày thanh
cái cồn hến ám theo hành ta thôi
hỏng rồi lại đậu đấy thôi
nhưng “buồn đứt ruột” em ơi em à
sông quê em chảy tà tà
ḍng nông mà thật nuột nà biết bao
đi cạnh bờ đă lao lao
bên phố bên nước toàn thơ sẵn rồi
chỉ cần x̣e tay đủ phơi
ḷng lên giấy trắng chờ thời tặng em
ta chờ, chờ em gọi tên
hồ Tịnh Tâm vẫn chỉ sen u buồn
không thơm mà đă có hương
con sông đă vậy em phi thường nhiều
ương ngạnh đụng đầu tự kiêu
mạnh ai nấy bước chẳng chiều ḷng ai
cũng xong một gă vô tài
cũng qua một ả tóc dài phủ lưng
cầu Tràng Tiền gợi nhớ nhung
chẳng phải Tôn Nữ khiêm cung đâu nờ
tạ ơn quí ngài làm-thơ-
thổ-địa cho ké phất phơ ít ḍng
thanh trà tôi gọi trái ḅng
nên chi rớt trái nhăn lồng khỏi tay
hôm nay, ừ sáng hôm nay
viết về sông, sống lại ngày ngắm sông
mấy vua nhà Nguyễn hết ḷng
như tôi vớ vẩn thả ḍng thơ theo
sông Hương nếu có rong rêu
đó là t́nh nhớ tôi bèo bọt trôi...
đọc Hồ Đ́nh Nam bùi ngùi
đọc Hoàng Xuân Sơn thấy tôi người vô duyên
Huế thơ văn, nguồn vô biên
trèo đèo tôi tới làm phiền lá hoa
tạ lỗi cùng quí bạn ta
cùng Thừa Thiên Huế bỏ qua lỗi này
sông Hương nước c̣n vơi đầy
ḷng tôi chệch choạc vụng tay bụi ch́m
Luân Hoán

Bài thơ "Sông Hương thơm ḷng cố đô" là một ḍng tâm
cảm dạt dào, lặng lẽ nhưng tha thiết của nhà thơ với Huế – mảnh đất
cố đô trầm mặc, thơ mộng, và cũng rất riêng. Đọc bài thơ, ta không
chỉ thấy một ḍng sông chảy qua địa lư mà c̣n là ḍng sông của kư
ức, của những rung động tinh tế và cả sự tự giễu nhẹ nhàng, hóm hỉnh
của người nghệ sĩ.
Một hành tŕnh bằng thơ – một chuyến đi bằng cảm xúc
Ngay từ khổ thơ đầu:
“em từ Bảng Lảng ra đi
thong dong thay một nàng thi sĩ hiền”
Tác giả đă dẫn người đọc bước vào một hành tŕnh phiêu lăng, từ Bảng
Lảng, Vọng Cảnh, Ngọc Trản, Lương Quán, đến
Gia Viên, Cồn Hến, rồi
ra Thuận An. Những địa danh ấy không chỉ là địa lư của Huế mà là
chất liệu tạo nên tâm hồn xứ Huế. Đi qua những nơi ấy, người thơ xứ
Quảng đi bằng nhịp ḷng, bằng những cảm nhận mượt mà, dịu nhẹ như
chính phong thái của Huế.
“chan ḷng cho đất xanh cây
xanh qua Lương Quán vơi đầy về đông”
Ở đây, sông Hương không đơn thuần là một ḍng sông mà là biểu tượng
của một tâm hồn – mềm mại, bao dung, mang cả nỗi buồn và niềm hy
vọng. Câu thơ không màu mè nhưng mang chất nhạc và chất họa của một
Huế lặng thầm.
T́nh yêu với Huế – pha lẫn trữ t́nh và tự trào
Giọng thơ lúc th́ trầm tư, khi lại hóm hỉnh, tự giễu bản thân:
“cả thời lững thững ra thi
cũng không ngớ ngẩn “bước đi không đành”
chẳng qua mắt biếc mày thanh
cái cồn hến ám theo hành ta thôi”
T́nh yêu dành cho Huế không mang màu lăng mạn tuyệt đối mà có cả sự
thực tế, hài hước, đôi chút "vô duyên" – như một cách để
người thơ thành thật với ḿnh. T́nh cảm ấy rất thật, rất đời.
“mấy vua nhà Nguyễn hết ḷng
như tôi vớ vẩn thả ḍng thơ theo”
Sự ví ḿnh với "mấy vua nhà Nguyễn" không phải để so sánh cao thấp,
mà là để nói rằng Huế – sông Hương – đă in dấu trong hồn cả người
xưa lẫn kẻ nay, dù sang hay hèn, dù tài hoa thông tuệ hay b́nh
thường chất phác
Sông Hương – biểu tượng của kư ức, của vẻ đẹp dịu dàng mà mănh
liệt
Trong toàn bài, sông Hương hiện lên như một
nàng thơ muôn mặt – khi
trầm buồn, lúc phiêu lăng, lúc lại kiêu kỳ:
“sông Hương nếu có rong rêu
đó là t́nh nhớ tôi bèo bọt trôi...”
Sự kết nối giữa con người và ḍng sông không chỉ là ngoại cảnh, mà
là sự ḥa quyện giữa tâm hồn và thiên nhiên. Sông Hương trở thành
tấm gương tâm hồn, nơi người thơ soi lại ḿnh – kẻ “vô tài”, “vô
duyên” – và thấy ḿnh tan vào không gian Huế, thành một phần kư
ức của ḍng chảy thơ mộng ấy.
Bài thơ kết hợp nhiều sắc thái giọng điệu:
Trữ t́nh, mượt mà ở các khổ đầu với cảnh sông nước và địa danh Huế.
Tự giễu, hóm hỉnh ở phần giữa, thể hiện sự khiêm nhường nhưng chân
thực.
Chất suy tư, chiêm nghiệm ở phần cuối – khi tác giả đứng giữa hiện
tại, nh́n lại một thời yêu, một miền đất yêu.
“tạ lỗi cùng quí bạn ta
cùng Thừa Thiên Huế bỏ qua lỗi này
sông Hương nước c̣n vơi đầy
ḷng tôi chệch choạc vụng tay bụi ch́m”
Câu cuối đầy ám ảnh – không chỉ là lời xin lỗi, mà c̣n là nỗi niềm
của người yêu Huế nhưng thấy ḿnh chưa đủ khả năng để viết nên điều
xứng đáng với nó. Cái "chệch choạc", "bụi ch́m" đó chính là
nỗi day dứt của người nghệ sĩ trước vẻ đẹp không thể tả hết bằng
lời.
"Sông Hương thơm ḷng cố đô" là một bài thơ đặc biệt
không chỉ v́ t́nh yêu tha thiết dành cho Huế mà c̣n v́
chất giọng
riêng biệt: có trữ t́nh, có tự trào, có suy tư và cả niềm kính trọng
sâu sắc với đất và người nơi đây, như một ḍng sông cảm xúc – có
đoạn trong vắt, có đoạn đầy rong rêu, nhưng luôn chảy bằng tất cả sự
chân thành.
Bài thơ không cần mài giũa, không cần trau chuốt, không cố "hay",
nhưng lại khiến ta cảm động v́ nó
chạm đến điều thiêng liêng – t́nh
yêu quê hương, t́nh yêu cái đẹp – bằng một giọng thơ rất người, rất
Huế.
Ơi Sông Hương một ḍng trong
Có ngại ngần khi xuôi ḍng Thuận An
Cách nhau một Hải Vân Quan
Có ḥ hẹn với Sông Hàn biếc xanh
Huế ơi
"Bỏ đi không đành "
đanthanh

art2all. net