đan thanh

 

 

Sông Thu Bồn, Hình Vntrip.vn

          

THU BỒN SÔNG NUÔI QUẢNG NAM

Sông Thu đầy đủ Thu Bồn
còn tên: Sông Mẹ, mang hồn Quảng Nam
khởi từ Ngọc Linh ngút ngàn
cuốn mây cùng gió đổ tràn lan theo

sườn núi ghềnh đá cheo leo
tây nam vùng đất trời gieo nhân lành
hợp cùng sông Tiên, sông Tranh
tưới ngọt chân lúa thơm danh đất hiền

Quế Sơn, Đại Lộc, Duy Xuyên
dòng sông kết nạp gắn liền Vu Gia
đẩy đưa tạo dựng phù sa
Điện Bàn hai hướng mở ra đôi đường

một dòng Chợ Củi thân thương
một dòng Bà Rén khiêm nhường dáng trôi
bắc nam lại gặp thảnh thơi
lang thang đến cõi đất trời Hội An

tôi dân đặc sệt Quảng Nam
nhiều vùng đất, núi ấm bàn chân đi
thật ra không biết, nhớ gì
tên gọi, vị trí vân vi mơ hồ

sông trôi qua địa phận nào
phương danh con đất đặt vào tên sông
cuộc sống tôi tuy lòng thòng
nhưng nghèo luống nước thả ròng theo tôi

ngay Hội An mở cuộc đời
sông chỉ vài nét dạo chơi vội vàng
mươi câu tình lạc-bi-quan
dựa vào dòng nước hoang mang lạc loài

lòng tôi “ Cửa Đợi Sông Hoài”
thao thức mấy kiếp thành bài tâm thi
tôi về lẩn quẩn rồi đi
mừng sông thức ngủ uy nghi vẫn còn

cuống rún tôi xưa đốt, chôn ?
dù chôn hay đốt trong hồn Hội An
trong dòng sông thật dịu dàng
cũng chẳng cho phép tôi tan hòa cùng...

Luân Hoán
 


Thu Bồn một xanh dòng trong
Chảy trong tôi những nhớ mong ngậm ngùi


"Thu Bồn Sông Nuôi Quảng Nam” là một khúc trữ tình sâu lắng mang đậm hơi thở quê hương, gắn bó máu thịt với dòng sông Thu Bồn – biểu tượng của xứ Quảng Nam.
 

 

"Thu Bồn Sông Nuôi Quảng Nam”
Ngay từ những khổ thơ đầu, tác giả đã tái hiện dòng sông Thu Bồn không chỉ như một con sông địa lý mà như một "Sông Mẹ", một biểu tượng linh thiêng, mang “hồn Quảng Nam”:


Sông Thu đầy đủ Thu Bồn
còn tên: Sông Mẹ, mang hồn Quảng Nam


Dòng sông khởi nguồn từ đỉnh Ngọc Linh cao ngút – nơi hội tụ mây trời-thiên nhiên hùng vĩ của núi rừng Tây Nguyên- Dòng chảy không đơn độc mà gắn với nhiều con sông khác như sông Tiên, sông Tranh, dòng sông hòa quyện cùng những địa danh nổi tiếng như Quế Sơn, Đại Lộc, Duy Xuyên, Điện Bàn... Những địa danh ấy không chỉ là cột mốc địa lý, mà còn gợi nhớ bao tầng văn hóa, lịch sử, đời sống sinh hoạt của con người xứ Quảng.

Dòng sông đi qua bao miền, góp phù sa bồi đắp ruộng đồng, nuôi lớn con người – như người mẹ âm thầm, lặng lẽ:


tưới ngọt chân lúa thơm danh đất hiền

Ở đoạn giữa bài, tác giả chuyển sang giọng điệu tự sự, với một chút bông đùa, chân thành, mang đậm chất “Quảng” – mộc mạc, thật thà:


tôi dân đặc sệt Quảng Nam
nhiều vùng đất, núi ấm bàn chân đi
thật ra không biết, nhớ gì
tên gọi, vị trí vân vi mơ hồ


Cái “không biết, nhớ gì” ấy không phải là vô tâm, mà là nỗi niềm của người từng đi qua nhiều vùng đất, nhưng vẫn cảm thấy gắn bó nhất với quê nhà. Dù có xa quê hay sống đời phiêu bạt, dòng sông, vùng đất Quảng vẫn luôn in sâu trong tiềm thức

Nỗi niềm Quảng Nam vẫn bồi hồi trong lòng người xa xứ

ngay Hội An mở cuộc đời
sông chỉ vài nét dạo chơi vội vàng


gợi lên một khởi đầu nhẹ nhàng, giản dị. Nhưng chính từ đó, dòng sông trở thành biểu tượng của thân phận, của hành trình nhân sinh:

lòng tôi “ Cửa Đợi Sông Hoài”
thao thức mấy kiếp thành bài tâm thi

 


Thu Bồn không chỉ là dòng sông mà là nỗi thao thức nhân sinh

Dòng sông không chỉ là một phần của địa lý, mà là dòng chảy của ký ức, của tâm hồn, của thơ ca. Người viết nhận mình “lẩn quẩn rồi đi”, một hành trình lưu lạc và trăn trở. Nhưng cuối cùng, dòng sông, "uy nghi vẫn còn", như một biểu tượng vững chãi, thủy chung.

Khổ thơ kết mang theo triết lý sâu sắc:

cuống rún tôi xưa đốt, chôn ?
dù chôn hay đốt trong hồn Hội An
trong dòng sông thật dịu dàng
cũng chẳng cho phép tôi tan hòa cùng...


Dòng sông “dịu dàng” ấy tưởng chừng bao dung, nhưng lại không dễ dung hòa tất cả. Phải chăng, đó là nỗi niềm của một người con tha hương, dù yêu quê, nhớ sông nhưng vẫn mang cảm giác lạc lõng, không trọn vẹn?

"Thu Bồn Sông Nuôi Quảng Nam” là một bài thơ dung dị nhưng thấm đẫm hồn quê, kết hợp nhuần nhuyễn giữa chất trữ tình và tự sự, giữa địa danh cụ thể nỗi nhớ dòng sông
 

 

Sóng Thu Bồn vẫn xanh lời hò hẹn
Hòn Kẽm đá dừng mây trắng ngập ngừng trôi

Bến đò xưa bên lỡ bên bồi
Và bãi dâu xanh chỉ còn trong kí ức


Còn đâu nữa tiếng thoi đưa lách cách
Khung cữi guồng tơ Phường Rạnh Quế Xuyên
Nong kén vàng màu nắng tháng giêng
Thuở ấu thơ chừ biết đâu tìm lại


Nhưng trong góc khuất trái tim dòng sông Thu vẫn mãi
là quá khứ ngọt ngào trong nỗi nhớ mênh mang
Thu Bồn ơi !
thơm thảo dịu dàng

đanthanh
 


 


art2all. net