đan thanh

 

 

T̀NH SỬ HUYỀN TRÂN

NON NƯỚC VỜI XA

 

          

Trăng vẫn bàng bạc trên bầu trời hoàng cung, lấp loáng trên mặt hồ và biếc xanh trên những mái ngói lưu ly.

Màu trăng đêm nay lành lạnh thẩn thờ bối rối : màu trăng ly biệt.

Tiếng trống canh khắc khoải vọng lại dường như bồi hồi mong cho thời gian ngừng trôi.

Sớm mai này khi mặt trời lên nàng sẽ phải xa ĺa nơi dấu yêu để về với bờ bến xa lạ núi cách sông ngăn ...

Khi qua địa phận Châu Ô nàng ngoái nh́n đoàn người đưa tiễn ...và khi qua khỏi địa phận Châu Lư th́ nàng hiểu rằng từ đây quê hương chỉ c̣n lại trong những giấc chiêm bao 

Hải Vân cách ngăn đôi ngă 

Công chúa Huyền Trân xin cúi đầu bái biệt 

Sống trong nhung lụa với biết bao kẻ hầu người hạ, những yến tiệc linh đ́nh, những vơng lọng xênh xang và mối t́nh đầu thơ mộng th́ sao nàng không buồn đau xót xa khi phải bỏ lại một vùng kỉ niệm dấu yêu.

Nhưng rồi như thước phim câm, đám rước dâu xa hoa lướt qua trong đầu: ngựa xe vơng lọng, quan quân cờ xí rợp trời, với những nghi lễ hoàng cung sang trọng hào nhoáng xa hoa, nàng bước lên cổ xe tứ mă ...

Một bàn tay ấm áp mạnh mẽ âu yếm nắm lấy bàn tay bé nhỏ, nàng thoáng rùng ḿnh như có một luồng điện chạy dọc cơ thể. 

Rung động xao xuyến. 

Định tâm ...nàng hiểu rằng số phận đă an bài.

Mười mấy năm sống trong sự bảo bọc che chở của vua cha và mẫu hậu nàng chỉ biết vui chơi học hành nhưng từ nay cô gái nước Việt phải đảm đương một trọng trách: phải xứng đáng là bậc mẫu nghi thiên hạ. 

Kinh đô Đồ Bàn (Nay là An Nhơn, B́nh Định) đón tiếp nàng trong một buổi chiều rực nắng cùng vị vua trẻ Chế Mân rất mực yêu thương nễ trọng.

T́nh yêu đầu đời với Trần Khắc Chung chưa phôi phai nhưng giữa hai người chưa có sự tiếp xúc gần gũi, chưa có sự giao cảm ái ân. Giờ đây trong ṿng tay ấm áp mạnh mẽ, trong ánh mắt tŕu mến, trong sự ân cần chu đáo, nàng đón nhận niềm hạnh phúc chứa chan. 

Nàng-người phụ nữ- cảm nhận sự mới lạ thăng hoa, với sự giao cảm tuyệt vời.

Hy sinh t́nh riêng để đổi lấy "hai châu Ô, Lư vuông ngàn dặm", nàng đă hoàn thành sứ mệnh với non sông. Dù là công chúa, nàng cũng là một phụ nữ yếu đuối cần một điểm tựa b́nh yên, mà điểm tựa ấy lại là vua của một nước, một đấng anh hào thao lược vậy nên chữ t́nh ngày một thêm xuân cũng là chuyện tất yếu.

Thời gian êm đềm trôi trong hạnh phúc, trong mặn nồng nghĩa vợ t́nh chồng.

Kim Trọng với Kiều, Khắc Chung với nàng là mối t́nh thơ. C̣n Từ Hải với Kiều và vua Champa với Huyền Trân mới là t́nh yêu lớn. 

 

Nhưng cuộc đời vốn nghiệt ngă, trớ trêu chỉ hơn một năm sau nhà vua mắc một căn bệnh lạ mặc dù đă được thái y giỏi chạy chữa nhưng bệnh mỗi ngày càng trầm trọng. Biết là không thể qua khỏi, vua Chế Mân bao dung nặng nghĩa t́nh đă làm một việc chưa từng có trong tập quán truyền thống của hoàng gia:
 

"Ái Khanh hỡi trong mặn nồng chăn gối

Nghĩa tào khang trẫm đă thấu từ lâu

Nên đêm nay ḷng trẫm rất lo âu

T́m phương kế đưa khanh về cố quốc

Khanh có biết tục Chiêm Thành vua mất

Th́ tất nhiên hoàng hậu bị hoả thiêu

V́ trẫm thương số phận của người yêu

Nên trẫm quyết đưa khanh về nước Việt ."

...

 

Nước mắt nhoà kinh đô Đồ Bàn nhưng h́nh ảnh vị vua Champa nghĩa nặng t́nh sâu vẫn chói ngời trong tâm khảm.

Nàng được vơ tướng Trần Khắc Chung đón về cố quốc, với sự đồng thuận ngầm và t́nh yêu bao dung của vua Champa.

Mặc dù c̣n đang độ xuân th́, lấy chồng chỉ mới một năm (đầu thế kỉ 14) nhưng trong sâu thẳm trái tim nàng h́nh ảnh vua Chế Mân đă lấp đầy mọi khoảng trống, người ấy, trước lúc lúc lâm chung đă gửi lại cho nàng con đường sống.

Một t́nh yêu lớn thiết tha. Một t́nh yêu chan chứa bao dung như vầng hào quang lấp lánh như mây hồng nắng lụa như mầm sống như chồi xuân. .. Một t́nh yêu không thể lăng quên

Kiều về với Kim Trọng "mà ḷng chẳng chút xướng tuỳ mảy may" bởi t́nh yêu lớn của Từ Hải quá lớn.

Và với Huyền Trân, Khắc Chung cũng chỉ c̣n trong hoài niệm bởi t́nh yêu của Chế Mân là biển rộng sông dài.

Vừa may Thái Thượng Hoàng có lệnh nàng phải giữ tṛn tiết hạnh. Đây cũng là cách giúp nàng không mang tiếng phụ bạc Khắc Chung.

 

Huyền Trân xuất gia nương nhờ cửa Phật tại núi Châu Sơn Bắc Ninh với pháp danh Hương Tràng.

Tiếng mơ lời kinh biết có nguôi ngoai những mong nhớ sầu thương?

Phật độ chúng sinh từ bi hỉ xả nên trong trí huệ tôn thờ đức Phật c̣n trái tim th́ h́nh ảnh người xưa vẫn không lúc nào nguôi.

Ni sư Hương Tràng mất vào ngày mùng 9 tháng Giêng năm Bính Th́n 1340 để lại trong nhân gian một thiên t́nh sử vừa bi ai vừa rạng rỡ.

Chuyện t́nh mở đầu cuộc nam tiến một thuở nào xa.

Giờ đây trong tháp xưa đền cổ Vua Chế Mân vẫn mang mối hờn vong quốc v́ sự sai lầm khi đổi đất lấy t́nh yêu.

Và trong núi rừng Châu Sơn, điệp trùng cây cỏ, người xưa vẫn dơi về phương nam nhớ thương hoài một thuở dấu yêu
 

đanthanh

 


art2all. net