VẾT XƯỚC NGẬM NGÙI

Vườn xưa khi gió đông sang
Hai ta đi nhặt lá bàng chơi chung.
Làm tiền trao đổi bán buôn.
Tiếng cười đỏ những cành bàng cuối đông
Ngờ đâu sáo vội sang sông
Lá bàng úa những ngày giông bão.
Buồn.
Kỉ niệm xưa thành vết thương
Xước qua tim những nét buồn rưng rưng
Năm tháng qua tưởng đã quên
Ngờ đâu vết xước sâu thêm.
Ngậm ngùi..
Vườn xưa lá rụng bồi hồi
Gốc bàng này, chỗ ta ngồi trú mưa
Xôn xao xanh.
Nhớ sớm trưa
Bẽ bàng... tím những mộng mơ buổi đầu
Lá bàng không phải là tiền .
Giữ sao được chút tình duyên thuở nào
....
run run nhặt lá ấu thơ.
thắp lên sưởi giọt hững hờ vườn xưa....
ĐAN THANH

art2all.net