đan thanh

 


XIN ĐỪNG THẢ BÈ LAU
 

Tranh lụa Ngọc Mai : Tuy lồng hơi nước chưa lòa bóng gương

 


Bè lau cứu sống mạng người
Nhưng không cứu được kiếp đời trầm luân
Sóng xô bèo dạt mênh mông
Mảnh hương nguyền, phím tơ đồng còn đâu


***


Xin người đừng thả bè lau
Tiền Đường đã hẹn với nhau một lời
Mười lăm năm cũng qua rồi
Hương nguyền đã lạnh
Gặp người nữa chi....

Chàng Kim một khối tình si
Tuôn châu đoài đoạn, vò tơ trăm vòng
Tưởng, thương, nhớ, tiếc hoài mong
Tờ mây phím cũ, tơ đồng, chiếc thoa...

Đoạn trường mười mấy năm qua
Kiếp trầm luân chỉ thiết tha một điều
Có bàn tay ấm nâng niu
Mà chàng Kim...chỉ biết yêu bằng lời

Gươm đàn Từ Hải đôi nơi
Đã tan nát, đã chia phôi muôn trùng
Ơn Từ một tấm tình chung
" tưởng bao nhiêu lại nát lòng bấy nhiêu "

Vời trông mây nước liêu xiêu
Tiếc chi nắng sớm mưa chiều vấn vương
Nợ trần rũ nhẹ phong sương
Những mong ...chìm xuống Tiền Đường cùng trăng
 

ĐAN  THANH

 

 

 


art2all.net