HOÀNG THỊ BÍCH HÀ
 

 

CHỚM HẠ RỒI!

 

 

Tháng Ba đi và mùa xuân sắp hết
Chớm Hạ về trong nắng mới người ơi!
Một chuyện t́nh nghe cứ măi chơi vơi
Th́ kể chi tháng ngày rời đi, hay sẽ đến ?

Cuộc đời người cũng như là ngọn nến
Cháy đỏ, ấm nồng rồi nhỏ lệ gầy hao
Mặt trời hồng rực rỡ phía ban mai
Chiều cũng tắt khi hoàng hôn bao phủ

Chuyện t́nh ḿnh đi qua ngày tháng cũ
Bao thu rồi sao sắc lá chưa phai?
Xuân, Hạ đi rồi đến biết bao lần
Mà sắc phượng hè nào cũng nồng nàn thắm đỏ

Mỗi sáng mai có người nh́n ra ngơ
Ư mong chờ một h́nh bóng năm nao
Biết người đi không trở lại bao giờ
Sao vẫn ngóng để ngày dài… thế kỷ?

Sao con tim không nghe lời lư trí?
Cứ thổn thức thương dĩ văng xa mờ
Trách ngày xưa sao nông nỗi dại khờ
Không giữ nổi một ṿng tay thuở ấy

T́nh yêu đến nhẹ nhàng như mây gió
Êm ái ngọt ngào... cũng tan nát tim đau
Kể từ hôm nào cho đến những ngày sau
Năn nỉ đó đừng bước vào trong mộng!

Gặp nhau chi thoảng chốc rồi tan biến
Như sao trời tắt lịm mỗi b́nh minh
Sau cơn mưa cầu vồng chợt h́nh thành
Rồi tan biến trong ngỡ ngàng nuối tiếc

Chừ em viết những vần thơ tha thiết
Gửi vào thơ, an vỗ những chiều về
Khi nắng vàng sắp trốn phía hoàng hôn
Chân đếm bước ngỡ có người bên cạnh !

Bích Hà

 


 

 

art2all. net