HOÀNG THỊ BÍCH HÀ



CÓ MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ NHƯ THẾ

 

 

          Tôi gặp chị trong một dịp tụ họp cà phê ăn sáng với nhóm thi hữu văn chương tại thành phố HCM. Đó là chị Ngọc Mai với khuôn mặt đẹp, dáng người nữ tính, đôi mắt long lanh sáng đẹp như hút hồn người đối diện. Tên đẹp, người đẹp, nụ cười duyên dáng và giọng nói êm ái, ngọt ngào là ấn tượng đầu tiên của tôi về chị. Tôi nh́n chị đoán cỡ khoảng chưa ngoài tứ thập. Chị cười dịu dàng bảo:

-Em cộng thêm ba mươi năm nữa mới gần đúng tuổi thật của chị!

Tôi ngạc nhiên và không thể ngờ trước việc chị trẻ hơn tuổi nhiều đến thế!

-Ôi vậy à! Nếu thế th́ chị quá trẻ so với tuổi. Nếu chị không khai, khó ai mà đoán ra tuổi thật của chị!

- Nh́n chị, em biết chắc chị hạnh phúc lắm mới trẻ được như vậy, chắc là lúc nhỏ được ba mẹ cưng, lập gia đ́nh th́ được chồng cưng, chị mới có dáng h́nh trẻ trung, gương mặt xinh tươi ánh lên vẻ yêu đời lạc quan đến vậy.

-Ồ cảm ơn em! Nhưng chị th́ không được như em nghĩ đâu!

Thế rồi chị bắt đầu kể tóm tắt cuộc đời của chị cho tôi nghe, chị ngược ḍng thời gian đưa tôi về miền kư ức của chị trong những năm tháng khói lửa chiến tranh.

Chị sinh ra và lớn lên tại quận 3 Saigon xưa. Những quận 1-3-5-4- 10,… là những quận xem như những quận trung tâm của thành phố này. Dĩ nhiên chị có điều kiện sống tốt như những bạn cùng trang lứa trong vùng. Mặc dù bố chị đi tập kết ra Bắc theo lệnh khi đang làm việc tại cơ quan, chưa kịp về từ giă gia đ́nh, mẹ chị một ḿnh vẫn lo được cho chị ăn học đàng hoàng. Thi xong tú tài chị học tiếp ngành ưa thích và đi làm. Với nhan sắc như chị tôi đoán được chị có khá nhiều sự lựa chọn cho cả công việc lẫn người thương. Chắc chắn chị sẽ chọn cho ḿnh một ư trung nhân trong vô số các chàng đẹp trai, con nhà giàu học giỏi trong thành phố. Duyên số đưa đẩy chị chọn anh! Sau khi lập gia đ́nh, cơn lốc chiến tranh cuốn anh vào con đường binh nghiệp theo lệnh tổng động viên. Và anh chị cũng đă kịp có một đứa con xinh xắn!

Cuối tháng 3/1975, thời gian này tiếng súng nổ ùng oàng đâu đó, ngoài đường những toán lính VNCH đă buông súng theo lệnh của tổng thống Dương Văn Minh, người người dáo dác ngược xuôi. Người dân kẻ th́ tràn ra đường chào mừng quân giải phóng, người th́ t́m đường rời khỏi thành phố. Người th́ t́m kiếm trong đoàn quân vào thành phố xem có cha, anh ḿnh đi tập kết trở về không?

Lúc này, bé Bảo Ngọc được 9 tháng tuổi. Chị cũng ôm con ra bến tàu Bạch Đằng đi t́m chồng, hi vọng anh sẽ trở về. Chị thấy một con tàu neo đậu, người chen chúc lên, trên đó cũng thấp thoáng những bộ đồ lính của binh chủng chồng chị. Chị bồng con bươn bẩy ḥa vào ḍng người đang xô đẩy nhau, cố chen cho được chân lên tàu. Bỗng tiếng súng nổ chát chúa ngay bên hông tàu. Thế là tàu ch́m, mọi người hỗn loạn rơi xuống nước, kẻ bám vào thành tàu trong sự hoảng loạn đến tột cùng. Run rủi sao chị lạc mất con. Khi tỉnh dậy chị thấy ḿnh nằm trên sàn một chiếc tàu khác đậu cách đó một quảng. Không biết ai đă đưa chị lên đây. Chị mở mắt ra, áo quần c̣n ướt sũng, hoảng loạn. Ôi con tôi đâu rồi! Bảo Ngọc ơi! Con đâu rồi! Chị lấy hết sức b́nh sinh gọi con trong tiếng nấc nghẹn ngào. 

Bỗng chị chợt thấy anh (chồng đây rồi!): Chị như người sắp chết đuối vớ được phao cứu sinh: Anh Tùng! Ḿnh ơi! Em đi t́m anh mà lạc mất con rồi! Ḿnh thấy con ḿnh Bảo Ngọc đâu không? Súng nổ, tàu ch́m, không hiểu ai đă vớt em lên đây, c̣n con ḿnh đâu rồi! Con ơi! Vừa mừng gặp được chồng, nhưng chưa t́m thấy con. Chị ̣a lên khóc nức nở trong nghẹn ngào!

Anh không nói ǵ, anh cũng ngạc nhiên và bất ngời không kém nhưng nét mặt không lộ vẻ vui mừng. Tia nh́n cũng thiếu ấm áp như ánh nh́n dành cho chị trước khi anh đi lính. Đoạn anh quay lại nói ǵ đó với người phụ nữ bên cạnh anh. Hóa ra đây là chuyến tàu người ta chuẩn bị vượt biên bao gồm cả sỹ quan, lính và gia đ́nh người thân của họ. Như đă tính toán trước, chuyến tàu anh đi không ngờ lại gặp chị trong hoàn cảnh này. Người anh chọn để cùng đi với nhau không phải chị và con gái mà là một người phụ nữ khác. Họ trốn chị. C̣n chị lạc lên đây, số phận trêu ngươi cho chị thấy tận mắt anh và người khác đi cùng nhau, cho chị nếm cảnh đời đắng chát của sự phản bội. Thực ra th́ phản bội có lẽ đă xảy ra trước rất lâu rồi mà chị không biết. Chỉ đến khi trong t́nh cảnh éo le, khốc liệt này số phận lại bắt chị chứng kiến cảnh tượng không c̣n lời nào để nói. Sau những giây phút ngỡ ngàng, sững sờ rồi rơi vào câm lặng. Dù xung quanh vẫn hỗn độn, vẫn ồn ă.

Như hiểu ra t́nh thế! Chị bất giác nhận ra, anh không c̣n là của chị nữa, anh không thuộc về chị nữa, anh đă thuộc về người khác. Từ vui mừng gặp anh, đến thảng thốt mất con, đến thái độ thờ ơ dửng dưng khi gặp chị, đến cử chỉ ánh mắt không c̣n dành cho chị nữa mà sự vỗ về âu yếm anh đă dành cho người khác ngay trước mắt chị. Tất cả trong một vài khoảnh khắc rất ngắn, vội vă và trớ trêu của thời gian. Chị mất con và mất luôn cả chồng. Giữa họ bây giờ đă có bức tường vô h́nh ngăn cách. Dù anh đang đứng đó, trước mắt chị, không xa mà khoảng cách xa vời vợi không với tới được. Trong lúc này đáng lẽ chị cần anh nhất để cùng chị đi t́m con: “Níu đời đời đá mưa thương/ Níu em em đẩy chẳng nương tay nhờ/ Có than ngửa mặt lên trời/ ông ơi ngó xuống đầy vơi nợ nần” (Quỳnh Tiên)

Thôi th́: “Vết thương ứa máu đủ rồi!”. Chị biết nơi đây không dành cho ḿnh. Chị không chọn ra đi v́ chị c̣n phải đi kiếm con, chị cũng phải ở lại thành phố để chờ cha trở về sum họp nữa. Chị quay mặt, t́m ra cửa ṃ mẫm t́m đường rời khỏi con tàu. Xuống bến, người người hỗn loạn đang tất tả ngược xuôi và gọi nhau í ới. Bỗng chị thấy bên đường có một người phụ nữ (có lẽ là một người mẹ) đă chết, ngồi bên cạnh là đứa con đang cố ôm lấy mẹ và khóc. Chị tất tả nhào đi để may ra t́m được con ḿnh. Đi tới đâu chị gặp ai chị cũng hỏi, thấy đứa trẻ nào lạc ở đây không? Mọi người giúp tôi với, tôi lạc mất con rồi! Bỗng có một chị bảo quay lại đằng kia, chỗ người phụ nữ nằm, bên cạnh có đứa bé tầm tuổi con chị, cứ cúi xuống xem biết đâu là con ḿnh. Chị quay lại cúi xuống lay gọi và nh́n mặt cháu bé. Ôi đây rồi! Hóa ra đây là con chị. Trong lúc bom rơi đạn lạc, chị phụ nữ này bồng được con chị rơi xuống nước và khi chị lội vào bờ th́ trúng đạn, chị cố lết thêm vài mươi bước nữa th́ gục xuống và tắt thở, trong khi đứa bé hoảng loạn không biết mẹ ḿnh đâu, chỉ biết người vừa ẵm em dưới nước sông Sài G̣n lên! 

Chị ôm lấy con mừng khôn xiết tả, và tưởng như tim ḿnh vừa sống lại sau những ǵ đă xảy ra.

~~oOo~~

 

Mới đó mà nửa thế kỷ trôi qua! Chị vừa lo kinh doanh, kiếm tiền nuôi dạy con cái một gánh hai vai thay cho cả người cha của bé. Bé có cha cũng xem như không, v́ cha đă thuộc về nơi khác, gắn bó với những con người xa lạ khác, không phải mẹ con ḿnh. Trong gian khó, chị làm lụng nuôi con vượt qua thời kỳ hậu chiến, rồi bao cấp, rồi hội nhập,… Con gái chị nay đă trưởng thành, cháu cũng đă thành đạt và có mái ấm gia đ́nh. Xem chị như đă hoàn thành nhiệm vụ làm mẹ thiêng liêng cao cả của ḿnh. Nay chị đă thảnh thơi, bên cạnh vẫn duy tŕ công việc kinh doanh thường nhật. Chị đến với thi ca, sinh hoạt với các nhóm bạn cùng sở thích như picnic, khiêu vũ hay những hoạt động lành mạnh rèn luyện sức khỏe về thể chất và tinh thần. Bởi vậy chị không cô đơn, Dẫu thiếu đi một người t́nh tưởng là trăm năm nhưng lại bội bạc th́ chị vẫn c̣n cha mẹ, con cái và bạn bè tri âm. Chính v́ thế chị không gục ngă. Bởi v́ con cần chị, cha mẹ chị cần chị. Chị không thể buông xuôi theo số phận nghiệt ngă mà đứng lên, vượt lên nỗi đau để tiếp tục t́m cho ḿnh lẽ sống có ư nghĩa. Chị cũng không oán hờn người cũ nữa.

Một đôi lần, “người ta” trở về Saigon thăm quê hương, chị t́nh cờ gặp lại cũng xem như gặp một người quen cũ, không vui cũng không buồn. B́nh thường như một người bạn cũ từng quen biết rồi thôi!

Chị buông bỏ những ǵ không đáng dằn vặt hay tiếc nuối. Chị làm chủ cuộc sống của ḿnh, mặc dù khi người ấy đành đoạn rời đi chị mới ngoài hai mươi tuổi. Mẹ đơn thân, lại xinh đẹp có thừa. Xung quanh chị không thiếu đàn ông vây quanh tán tỉnh. Nhưng có lẽ chị đă thấm đ̣n t́nh ái và hôn nhân. Đau một lần đă đủ! Chị nói rằng: “Cứ ngồi yên đó, không cần đi đâu cả, tri kỷ sẽ t́m em!”. Và đúng vậy những người bạn hiểu ḷng nhau sẽ chia ngọt sẻ bùi tâm sự đôi điều cho với buồn đau, và ai có cuộc sống nấy rồi mọi thứ sẽ ổn. Rồi chị đến với thi ca. Xem thi ca như một cuộc sẻ chia tâm t́nh, nâng đỡ tâm hồn con người.

Ngẫm lại trong cái rủi có cái may. Dẫu phải chứng kiến hiện thực phủ phàng nhưng đau một lần rồi thôi! Nếu ngày đó, chị không lạc lên con tàu ấy, không biết anh đă thay ḷng để trốn chạy cùng với một phụ nữ khác th́ cả đời c̣n lại chị cứ khắc khoải và canh cánh không yên: “không biết giờ này anh ở đâu? C̣n sống hay đă chết, mất tích? Rồi chị lại lặn lội đi t́m hết trại cải tạo này đến trại cải tạo khác để t́m anh, không t́m ra th́ nghĩ rằng anh đă tử trận bị bom rơi đạn lạc buổi giao thời, rồi lại về nhà lập bàn thờ năm tháng lo cúng cấp, cầu siêu này nọ,… trong lúc người ta đang sống phây phây cùng người khác. Thôi thế cũng là may!

Như vậy có phải là chị mất đi thứ này th́ trời bù cho chị thứ khác. Con cái giỏi, ngoan, công việc trôi tṛn, sức khỏe b́nh an. Và thế là chị cứ tươi trẻ, cứ tràn đầy sức sống, đầy năng lượng làm việc và vẫn xinh đẹp không khác xưa là mấy. Có chăng đậm đà, chín chắn hơn xưa mà thôi! Người ta nói dù ai đó lúc trẻ căng tràn sức sống, trắng trẻo, đẹp nhưng nhạt duyên th́ nhan sắc sớm phai tàn c̣n ngược lại nếu trời phú cho có nét duyên ngầm th́ vẻ đẹp mặn mà đó không phai mờ dẫu đi qua thời gian. Nếu biết giữ ǵn sức khỏe thể lực và sức khỏe tâm hồn tốt, đảm bảo chế độ ăn uống và tập luyện đúng cách, sức khỏe và dáng người vẫn ít thay đổi. Qua mỗi mốc thời gian tám mươi chín mươi đi nữa vẫn nét duyên trời cho đó vẫn ánh lên sau lớp bụi thời gian ghi dấu trên khuôn mặt. Và chị là một người phụ nữ như thế dù đă đi qua mùa thu của cuộc đời!

 

Saigon, ngày 23/9/2025
Hoàng Thị Bích Hà

 

~~oOo~~

 

 

art2all. net