|
HOÀNG THỊ BÍCH HÀ
NHẶT LÁ MÀ THƯƠNG DUYÊN
PHẬN M̀NH-
TẬP THƠ T̀NH CỦA MỘT NGƯỜI
LÍNH

Tác giả Hoàng Trọng Bường,
một người xuất thân binh nghiệp. Anh vừa ra mắt tập thơ thứ tư rất giàu
cảm xúc và rất lăng mạn! Thi phẩm gồm 100 bài thơ t́nh. Đó là mạch cảm
xúc dào dạt diễn tả nỗi ḷng của chủ thể trữ t́nh. Bằng những vần thơ
rất đỗi chân thành và tha thiết. Giọng thơ sôi nổi, hồn nhiên và chan
chứa yêu thương. Ở đó đầy ắp cả một khung trời kỷ niệm, với một mối t́nh
rất đẹp của thuở ban đầu nhưng đành dang dở chia ly. V́ thế giọng thơ
càng trở nên thao thiết day dứt. Ngôn ngữ thơ b́nh dị. Câu chữ thơ anh
không mấy trau chuốt, tự nhiên, gần gũi đi vào ḷng người như lời tâm
t́nh của tác giả. Tôi có cảm giác là anh không cố t́nh làm chuyện văn
chương mà là nhờ câu chữ kư thác nỗi niềm, giải bày tiếng ḷng một cách
chơn chất mà thắm đượm nghĩa t́nh.
Mở đầu tập thơ là bài có tựa đề như tựa của cả tập
thơ. Một chiếc lá rơi cũng có thể gợi lên một nguồn thi hứng. Nhặt chiếc
lá lên cũng ngậm ngùi thương duyên phận. Một nỗi buồn tràn ngập cả tập
thơ bắt đầu từ nguyên do đó.
“Nhặt lá mà thương duyên phận ḿnh
Suốt đời chẳng lẽ măi buồn tênh
Lẻ loi rơi rớt bên lề vắng
Lặng lẽ rồi ôm một cuộc t́nh”.
( Như chiếc lá vàng)
Một bông hoa phượng rụng cũng làm anh nuối tiếc, kỷ
niệm theo đó gọi về miền dĩ văng.
“Em ơi! Phượng lại rơi rồi
Trên vai, trên áo, trên người anh thương
Rơi bên cánh cổng tan trường
Sân chiều Đồng Khánh, trên đường em đi”
( Chiều phượng rơi)
Và tại sao mối t́nh đang thắm lại phải chia phôi để nỗi buồn đeo đẳng cả
một đời, tràn cả vào thơ rồi lan sang bạn đọc? Và đây là lư do: Ly loạn,
binh biến nhiều cảnh đời tan tác, c̣n có cả cách trở cả âm dương chứ
đừng nói chi đến việc đường t́nh đôi ngả.
“Nếu ngày ấy quê ḿnh không khói lửa
Th́ anh đâu đành đoạn phải xa em
Sống một đời nơi đất lạ không quen
Để từ đó đôi ḿnh thành dang dở.
( Nếu ngày ấy)
Cuộc đời binh nghiệp của tác giả vốn đă rày đây mai đó, gót lữ thứ mấy
khi được trở lại nhà trong mái ấm đoàn viên. Vật đổi sao dời vô t́nh
không định trước, nhiều số phận ly tán. Anh đă sống với tâm trạng ra
sao? Với nghệ thuật sử dụng câu hỏi tu từ rất ấn tượng cuối khổ thơ.
“Anh không c̣n thiết ǵ nơi trời lạ
Bởi không em, đời ư nghĩa ǵ đâu
Anh bon chen trong cuộc sống cơ cầu
Rồi rốt cuộc anh c̣n ǵ em nhỉ?
Anh đă mất một người yêu bé nhỏ
Mất người thương mà anh măi riêng mang
Biến t́nh ḿnh thành xa vắng dở dang
Để nuối tiếc một mối t́nh tuyệt diệu”
( Đường tu lỡ vụng)
Thời gian cứ vô t́nh trôi đi, tóc xanh giờ cũng đă thấm màu sương gió.
Thi nhân ngồi đếm thời gian trong cảnh t́nh xa vắng.
“Đông này đến nữa đă bao đông
Ḿnh măi c̣n xa để lạnh ḷng
Lối cũ đường xưa em vẫn bước
Phương trời viễn xứ gót long đong”
( Lối cũ ngày xưa)
Kỷ niệm lại ùa về, như mới đây thôi! Chất trữ t́nh xen những ḍng tự sự,
tác giả chọn những thi liệu thân quen để kể về chuyện t́nh riêng một
thuở. Rất lăng mạn và cũng rất ngọt ngào.
“Anh dẫn em lên đồi Vọng Cảnh
Một chiều nhiều mây trắng không xanh
Em gối vai anh rồi thỏ thẻ
Suốt đời em măi măi yêu anh”
( Lối cũ ngày xưa)
H́nh ảnh người thương không thể phai mờ trong tâm trí. Một điệu lư Mười
Thương, một mái tóc thề thoang thoảng mùi hương hoa bưởi của một nét đài
trang mang dáng Huế. Có lẽ sẽ theo anh trên vạn nẻo đường của cuộc hành
tŕnh xa ngái.
“Điệu "lư mười thương" sao mà ngọt lịm
Như mùi thơm hoa bưởi thoảng tóc em
Mái tóc xanh buông thả chảy êm đềm
Của thục nữ đài trang mang nét Huế”
(Anh phải về)
Phía trời xa, vẫn dơi theo từng bước đi của thời gian qua bốn mùa của
Huế. Mùa đông về, anh cũng thấm lạnh trong cơi ḷng, mà thực ra không
phải tại mùa đông, mà anh cảm thấy cảm giác lạnh lẽo kể từ khi em không
c̣n ở bên anh nữa, cụ thể ở mốc thời gian là từ hôm đưa tiễn ở sân ga.
Bây giờ mùa đông xứ Huế lại về, làm cho cảm giác đó càng tê tái hơn. Đă
bao lần anh tự vấn ḷng ḿnh mà cũng là hỏi người xưa nữa, xa cách ngh́n
trùng như vậy trong khoảng thời gian dài đằng đẵng mấy chục năm, th́ tận
cơi ḷng đă “quên được nhau chưa”? Chắc chắn là chưa bởi v́ nghe giọng
thơ vẫn c̣n day dứt lắm!
“Mùa đông Huế đă về hơn mấy bữa
Mà anh nghe lành lạnh ở bên ni
Lạnh từ hôm ga buồn tiễn anh đi
Cho lặng lẽ bơ vơ chiều lẻ bước
(…)
Đông đă về mang gió mưa vần vũ
Sao vỗ về an ủi những suy tư
Và hỏi ḷng có quên được nhau chưa
Hay vẫn nhớ vấn vương ngày xa cách”
( Mùa đông xứ Huế)
Thi nhân tưởng chỉ biết, hành quân, áo trận, gió bụi phong trần. Nhưng
không! Người lính đó có một tâm hồn lăng mạn, yêu đời và hồn thơ lai
láng với một t́nh yêu bỏng cháy. V́ thế thơ anh rất ngọt ngào, tha
thiết. H́nh ảnh người thương của lính vẫn hiện ra rơ nét trong anh. Anh
nghĩ về nàng với tất cả niềm yêu quư, tự hào của riêng anh.
“Em của tôi hay mang màu tím Huế
Dáng thon gầy với mái tóc buông lơi
Trước cổng nhà bằng lăng tím đang rơi
Làm tím cả sân chiều trong nỗi nhớ”
( Màu hoa dang dở)
Không chỉ dáng vẻ bên ngoài, tác giả c̣n rất tự hào với vẻ đẹp nội tâm
của người anh thương.
“Ngoài đẹp ra em rất thông minh
Văn chương, thi phú thật tài t́nh
Là niềm kiêu hănh trong anh đó
Anh khỏi phô bày, khỏi biện minh
Anh đă sinh ra để được yêu
Một người thương dáng Huế yêu kiều
Bao năm thắp đuốc đi t́m kiếm
Được một giai nhân quá diễm kiều.”
( Thần tượng của ḷng)
Không thể quên một bóng h́nh xưa cũ, anh sống với hoài niệm, với những
niềm nhung nhớ không nguôi.
“Nhớ nhung nhung nhớ đầy vơi ấy
Xin gởi vào trong những đám mây
Nhờ gió chuyển trao về nơi ấy
Có người đang dơi mắt chân mây ”
( Nhung nhớ đầy vơi)
Anh cảm thấy ḿnh là có lỗi, là người mắc nợ một ân t́nh, mắc nợ cả thời
gian và cả khung trời kỷ niệm.
“Anh đă nợ một mùa hè phượng nở
Và bây giời anh lại nợ mùa thu
Khi lá vàng hết rụng kể coi như
Anh nợ thêm một mùa đông giá lạnh
Nếu mùa xuân Huế trời mưa không tạnh
Anh nợ thêm một cái tết xa nhà
Rồi để ḷng nhung nhớ khoảng trời xa
Và cứ thế bốn mùa anh mắc nợ.”
( Mắc nợ bốn mùa)
Tác giả thuộc lớp người sinh ra và lớn lên trong chiến tranh, nếm cũng
đủ chua cay của thăng trầm dâu bể, lại dấn thân vào lữ thứ can trường
nhưng hồn thơ của anh thật dào dạt. Có nét lăng mạn thiết tha của Nguyễn
Bính, Hàn Mạc Tử. Có chất đắm say, phong t́nh của Xuân Diệu có độ nồng
nàn khi thể hiện ngôn t́nh của thơ t́nh đương đại.
“Anh đă nợ em một chuyện t́nh
Nợ em đôi má với bờ môi
Nợ đôi vai mộng chờ em gối
Nợ cánh tay gầy ôm dáng eo”
( Nợ t́nh em)
Anh muốn có cánh tay em làm gối
Hơi thở em làm mộng mị anh tṛn
Hương t́nh nồng dỗ giấc ngủ anh ngon”
( Đi vào cơi nhớ)
Tác giả điểm xuyết vài nét tiêu biểu, h́nh ảnh nàng thơ của anh hiện ra
rất duyên dáng và gợi cảm.
“Em đă về trong đêm vằng vặc tỏ
Miệng em cười làm má lún đôi duyên
Mắt môi em và hai lúm đồng tiền
Em sáng lạng như trăng tṛn mười sáu”
T́nh yêu anh dành cho một người và có lẽ ngưới đó cũng rất yêu anh.
Trong những vần thơ đă nói lên điều đó. Thơ anh chứa đủ những cung bậc
nồng nàn say đắm dành cho nhau. Chữ thủy chung có một không hai với một
t́nh yêu diệu vợi không bào giờ thay đổi. Có lẽ họ sinh ra là chỉ dành
cho nhau mà thôi.
“Những nhớ thương bây giờ đang ẩn náu
Bên gối chờ hơi thở để trao anh
Và ôm anh bằng thương nhớ vây quanh
Cho em biết t́nh anh yêu nhiều lắm!”
( Cánh tay dành cho em!)
‘Em là dáng Huế của riêng anh
Cho dẫu duyên ta mộng chẳng thành
Em vẫn là em là măi măi
Vẫn là măi măi của riêng anh!”
( Sương Huế)
Nỗi nhớ là bất tận, không có lúc nào vơi.
“Sao bỗng dưng nhớ em và nhớ quá
Nhớ một ngày, hai bữa để rồi thôi
Nhưng té ra anh lại đoán sai rồi
Nhớ bất tận không bao giờ thôi nhớ”
( Lại nhớ nữa rồi)
Cuộc sống bộn bề là vậy, công việc cứ cuốn theo bước đi của thời gian
nhưng những khoảnh khắc của giây phút lắng động trong ngày, cũng có thể
đêm xuống hay bắt đầu một ngày mới, anh vẫn không quên! Dẫu mối t́nh xưa
đă đi vào xa vắng. Vẫn c̣n nguyên trong cơi nhớ thiên thu:
“Trái tim thức dậy sau lần ngủ
Mấy chục năm rồi trên vơng ru
Để mối t́nh xưa rơi dĩ văng
Mịt mù trong cơi nhớ thiên thu”
( Thu sầu)
Thỉnh thoảng lại lật từng trang lưu bút, thơ t́nh xưa để rồi ngậm ngùi
tiếc mùa hoa bưởi ngày nào! Mới đây thôi phảng phất làn hương hoa
bưởi…giờ c̣n chăng hay ră cánh dưới trời mưa. Anh chọn h́nh tượng hoa
bưởi là đặc sản của vùng quê anh . Nó càng làm tăng thêm ḷng nhung nhớ
quê nhà hơn bao giờ hết. Những thi liệu được tác giả chọn lọc đưa vào
thơ như: hoa bưởi, mắt buồn, trời mưa,…không phải là mới, thực ra đă
xuất hiện trong thơ từ hơn nửa thế kỷ rồi nhưng vẫn làm nao ḷng người
đọc theo cách diễn đạt riêng của anh, rất tự nhiên, chân phương và rất
thật.
“Anh lật lại trang thơ t́nh đă muộn
Hoa bưởi giờ cũng ră cánh năm xưa
Trong mắt buồn anh lại thấy trời mưa
Nhỏ từng giọt lăn dài trên đôi má”.
( Hoa bưởi miền Thôn Nguyệt)
Thơ HTB phong phú với nhiều thể loại: Thơ thất ngôn, thơ bát ngôn, thơ
thất ngôn bát cú, thơ ngũ ngôn…và thơ lục bát. Thể loại nào anh cũng tỏ
ra thành thạo từ cách lập ư, chọn từ, gieo vần chỉnh chu, kết hợp giữ
ngôn từ và nhạc điệu rất hài ḥa cân đối với cách diễn đạt b́nh dị dễ đi
vào ḷng người. Chúng ta hăy đến với những vần thơ lục bát rất mượt mà
của anh.
“Dù cho vật đổi sao dời
Chữ yêu không đổi ḷng người không thay
Vẫn mang trọn vẹn t́nh này
Vẫn trao nhau hết những ngày yêu thương”
( Định mệnh)
Viết về t́nh yêu, anh có những vần thơ rất dễ thương! Nhẹ nhàng thôi
nhưng ư tứ sâu xa. T́nh yêu của anh với nàng thơ -nhân vật trữ t́nh
trong thơ đối với anh là vĩnh cữu. Cuộc sống dẫu có rất nhiều thứ để
quan tâm nhưng t́nh yêu th́ vẫn chiếm một vị trí quan trọng, là cứu cánh
của cuộc đời trên bước đường dâu bể t́nh t́nh yêu là bến bờ neo đậu của
con tim. T́nh yêu cũng sẽ là chất xúc tác để tác thi nhân dệt nên những
giai điệu trữ t́nh.
“Em cho tôi một chút t́nh vĩnh cữu
Để mà yêu mà nhớ đến đời nhau
Ngay bây giờ và luôn cả ngày sau
Tôi đă có chút ǵ em trao tặng”.
( Cho tôi xin)
Khi cuộc sống không có t́nh yêu hay nói cách khác là không có một nửa
đích thực của đời ḿnh đó là “em”- nhân vật trữ t́nh trong thơ tác giả,
th́ cuộc sống trở nên đơn điệu và nhàm chán, tưởng chừng như vô nghĩa.
“Không em anh thấy chẳng cần chi
Tất cả đều không nghĩa lư ǵ
Xa vắng em rồi là xa hết
Hương nồng vị ngọt rủ nhau đi
Không em chân bước vẫn lang thang
Cứ dẫm lên trên những lá vàng
Đă rụng rơi đầy trên lối cũ
Của mùa thu ấy thuở xa xăm”
( Khi không c̣n có em)
T́nh yêu đối với anh như đă đề cập ở trên rất quan trọng không chỉ đối
với tác giả đâu mà đối với đại đa số người ta trên trái đất này. Anh là
người bộc lộ một cách chân thành nỗi ḷng ḿnh qua thơ.
“Trên bước đường anh không c̣n sức sống
Nhưng t́nh em anh vực dậy đứng lên
Bao lợi danh anh cũng đă không thèm
Quăng bỏ hết chỉ t́nh em anh giữ”
( Không có em- không c̣n ǵ nữa cả)
Phải chăng, trong cuộc sống bôn ba nơi phương trời xa ngái, một chút
t́nh cũng ấm ḷng người đi. Như ai đó vẫn dơi theo, vẫn động viên, an ủi
để cuộc sống tinh thần luôn có người chia sẻ, tâm hồn thi nhân sẽ bớt cô
đơn hơn!
“Anh sẽ dùng t́nh em mà hỗ trợ
Cho cuộc đời phiêu bạt của riêng anh”
( Niềm tin sống lại)
Trở đi trở lại th́ nỗi nhớ là chất liệu bao trùm và xuyên suốt cả tập
thơ. Thi ca là nơi để tác giả gửi gắm nỗi buồn nên v́ thế thơ t́nh buồn
thường rất đẹp, rất dễ chạm đến trái tim độc giả. Tại sao buồn? Buồn v́
xa cách, buồn v́ những tháng ngày bên nhau đă lùi xa vào dĩ văng, buồn
v́ nh́n đâu cũng thấy trống trăi nhất là những buổi chiều đông càng làm
cho nỗi buồn càng se sắt thấm thía hơn!
“Anh chỉ có nỗi buồn và nỗi nhớ
Nhớ về em và chỉ nhớ em thôi
Buồn v́ ta hai đứa cách xa rồi
Không c̣n nữa những tháng ngày chung lối”
(…)
Anh nhớ em trong suốt mọi buổi chiều
Khi tuyết đổ bên hiên nhà trống trăi
Anh cảm nhận tâm hồn ḿnh se lại
Như chiều đông khi mưa tuyết giăng đầy”.
( Mùa đông nhớ em)
Tập thơ này thi nhân chỉ viết cho một người, trong thơ nói như thế, chỉ
có một nàng thơ, một dấu chân chung bước ngày nào, vạt áo dài thấp
thoáng ngơ xưa đă từng nép sát vào anh chiều mưa ấy. Hoài niệm thật đẹp,
thật lăng mạn, nhiều man mác bâng khuâng.
Anh cũng chỉ làm thơ cho người đó
Dấu chân nào in dấu nẻo quê xưa
Vạt áo nào đă ướt dưới trời mưa
Và ai đó nép ḿnh nghe mưa đổ
( Thơ chỉ cho người)
Như trên đă nói, anh dùng ngôn từ để gửi gắm tiếng ḷng nên cảm xúc tuôn
trào lên đầu ngọn bút và anh cứ giải bày một cách tự nhiên. Không làm
dáng văn chương. Có lẽ thơ anh được nhiều bạn đọc yêu mến cũng v́ bút
pháp chân thực, giản dị đó. Tôi từng nghĩ rằng nếu anh chắt lọc cảm xúc,
trau chuốt ngôn từ để thơ hàm súc hơn có lẽ hay hơn chăng? Nhưng có lẽ
sự g̣ bó đó không đủ cho anh diễn đạt nỗi niềm. Nên thôi, mỗi người có
cách riêng đến với thơ. Năm 1917 Phạm Thượng Chi từng nói: “ Thơ là
tiếng kêu tự nhiên của con tâm”. Thơ chạm đến ḷng người không ǵ
bằng chân thành và giản dị với ngôn ngữ dễ hiểu, chẳng cần sử dụng điển
tích điển cố ǵ nhiều. V́ thế thơ anh được rất nhiều bạn đọc trong và
ngoài nước đón nhận ( nhất là những người Việt cùng thời với tác giả
sống xa quê muốn sưởi ấm ḷng ḿnh với thi phẩm Tiếng Việt) !
C̣n nhiều bài thơ hay khác nữa nhưng giới hạn của bài viết, phần trích
dẫn xin phép dừng ở đây. Kính mời bạn đọc hăy đến với tập thơ Nhặt
Lá mà Thương Duyên Phận Ḿnh để khám phá vẻ đẹp của tập thơ.
Sài G̣n, ngày 19/9/2020
Hoàng Thị Bích Hà
art2all. net
|