HOÀNG THỊ BÍCH HÀ



ĐỨA CON LẦM LỠ


          Diệu Cơ năm nay vừa tṛn 16 tuổi. Em xinh xắn, dáng người thanh thanh, nữ tính. Em học rất giỏi, tới trường cũng như bao bạn bè trang lứa: học hành, vui chơi với bạn bè thân thương. Người ta nói quăng đời học sinh thơ mộng là quăng thời gian đẹp nhất. Nhưng đối với Diệu Cơ hơn cả tuần nay là một nỗi lo âu bao trùm đến với em. Dạo này em thấy trong người rất khác. Nghe mùi cơm sôi cũng buồn nôn. Em nghi là có điều ǵ không may xảy đến cho em trong một lần gần gũi với bạn trai, liền ra hiệu thuốc mua que thử thai th́ hỡi ôi đă hiện ra hai vạch. Diệu Cơ bàng hoàng, lo lắng, bất an mà không biết phải làm sao? Em suy nghĩ lung lắm, làm sao bây giờ? Nói với mẹ th́ chưa dám. Cuối cùng nàng quyết định chạy qua nhà anh trai ở khu phố khác, cách vài km để tâm sự với chị dâu. V́ chị Huyền Thương vợ anh Hai cũng hiền lành, tốt bụng, hai chị em thân nhau như chị em ruột. Huyền Thương thấy em tới, mặt đượm buồn đầy vẻ lo lắng.

- Có chuyện ǵ? Sao hôm nay ủ rủ vậy nè?

- Em có chuyện! Em không biết phải mở lời với mẹ sao đây? Giờ qua tâm sự với chị trước, chị thông cảm cho em rồi t́m cách thưa chuyện với mẹ, chứ em giờ bí quá rồi, em đă thử lên hai vạch rồi!

Huyền Thương nghe vậy, tá hỏa tam tinh hỏi dồn em.

- Sao lại ra nông nỗi này. Nó là thằng nào? Để chị t́m nói với nó và gia đ́nh nó!

- Thôi chị! Em không muốn gặp nó nữa, em chặn số, cắt đứt liên lạc rồi. Nó không xứng đáng làm cha của con em!

- Chị làm em tô phở ăn xong rồi nghỉ ngơi chút. Chị nấu cơm sẵn để tối anh về ăn. Rồi hai chị em cùng về bên mẹ. Để chị qua nói với mẹ để cùng nghĩ cách giúp em, chứ chị chưa nghĩ ra.

Huyền Thương tỷ tê căn dặn em: “dù thế nào cũng phải b́nh tĩnh, chuyện ǵ cũng có cách giải quyết. Không được nghỉ quẩn đâu đấy!”

Cơm nước xong xuôi, hai chị em qua nhà ba mẹ. Về đến nhà, thấy mẹ đang xem TV. Huyền Thương bảo:

- Em về pḥng nghỉ ngơi, chị thưa chuyện với mẹ.

Nói đoạn chị mời mẹ vào trong pḥng:

- Con có chuyện này muốn thưa với mẹ!

- Chuyện ǵ mà có vẻ bí mật thế?

- Mẹ con kể chuyện này, mẹ phải b́nh tĩnh nha, b́nh tĩnh mẹ mới nghĩ cách giúp em nó được. Diệu Cơ lỡ dại với bạn trai, giờ thử lên hai vạch rồi!

- Sao? Con nói ǵ! Diệu Cơ có thai mà có thai với ai, bố nó là đứa nào?

- Mẹ b́nh tĩnh, em nó bảo đă cắt đứt với bạn trai rồi. V́ em ấy nhận ra hai đứa không thể tiến tới. Bây giờ t́m cách nào cho êm ấm, chứ không cần nhắc tới bạn trai nó nữa đâu ạ!

Thực ra bạn trai của Diệu Cơ, không ai khác chính là Mạnh Đạt, bạn học của anh Quốc Kiên (anh trai của Diệu Cơ). Mạnh Đạt là bạn học thời phổ thông với anh Quốc Kiên, sau này vào Đại Học mỗi người mỗi trường, rồi đi làm, ít gặp nhau. Ngày đám cưới Quốc Kiên, Mạnh Đạt hay lui tới, thấy cô em gái của Quốc Kiên xinh xắn, vừa mới bước vào tuổi 16, thế là Mạnh Đạt đem ḷng yêu mến và t́m cách ve văn. Hằng ngày Mạnh Đạt đón đưa Diệu Cơ đi học. Đến khi việc vỡ lỡ, Diệu Cơ báo có thai với anh ta, thế là anh ta mặt mày xanh lét và nói rằng: “em tự giải quyết chứ anh không thể v́ anh đang chuẩn bị đi tu nghiệp ở nước ngoài”. Anh ta rũ bỏ trách nhiệm nhẹ tênh. Diệu Cơ thất vọng, khóc và xóa, chặn hết mọi liên hệ với anh ta.

Mẹ Diệu Cơ là bà Ái Liên năm nay cũng 55 tuổi, bà vừa mới nghỉ hưu. Bà nghe con kể vậy chợt bàng hoàng, thảng thốt, ḷng dạ rối bời.

Gọi Diệu Cơ vào. Diệu Cơ mặt mày tái mét, sợ mẹ quở trách. Diệu Cơ quỳ xuống:

- Con dại dột con xin lỗi ba mẹ, xin lỗi cả gia đ́nh ḿnh.

- Bây giờ con tính sao đây, mới học dở lớp 10, cả tương lai c̣n dài phía trước.

Bà Ái Liên nh́n con gái mà ḷng đau như cắt, buồn năo nuột. Bà cất giọng th́ thào như nói với chính ḿnh:

- Thôi được rồi! Chuyện cũng đă lỡ!

- Để mẹ bàn tính với ba xem sao! Dù thế nào th́ con cũng phải b́nh tĩnh, ba mẹ sẽ luôn ở bên con!

Tối đến, sau khi cơm nước xong, ông Điền (ba của Diệu cơ, năm nay cũng bước qua tuổi sáu mươi. Ông hiền lành, phúc hậu, cũng vừa mới nghỉ hưu) cùng bà Ái Liên đi dạo bộ tập thể dục tại công viên gần nhà. Sau đó hai người về pha b́nh nước trà ngồi nhâm nhi, bên bàn nước góc sân như mọi khi. Bà Ái Liên tỷ tê kể chuyện con bé Diệu Cơ cho ông nghe. Ông cũng bàng hoàng, hai ông bà buồn rười rượi. Nghĩ rằng: đứa con đang tuổi ăn, tuổi lớn. Chuyện học c̣n cả một quăng đường dài, tương lai c̣n phía trước, giờ làm sao đây. Bỏ cháu th́ không nỡ! Sau một hồi trầm tư, suy nghĩ: “Con của Diệu Cơ là cháu ngoại của ḿnh, không thể bỏ cháu”. Ông bà quyết định giữ thai lại, cho Diệu Cơ nghỉ học một năm, làm đơn bảo lưu sang năm học lại. Từ hôm đó, ông bà đi thuê một căn hộ ở một khu phố khác cách nhà 5 km. Hằng ngày Diệu Cơ ở trong nhà dưỡng thai. Bà Liên đi chợ cơm nước chăm sóc con. C̣n ông Điền ở nhà một ḿnh, vài ba ngày bà lại chạy về chợ búa lo thức ăn trong tủ lạnh cho ông, để ông có mà tự túc cơm nước. Anh chị Hai cũng ghé nhà thường xuyên, vén khéo nhà cửa cho ông. Thỉnh thoảng bạn bè cũng nhắn tin thăm hỏi:

- Diệu Cơ sao dạo này không tới lớp.

- Sức khỏe ḿnh không được tốt, nghỉ học một thời gian, khi nào ổn ḿnh sẽ quay lại trường.

- Ok mong sớm khỏe, tụi ḿnh nhớ bạn lắm!

- Cảm ơn nha! Chúc b́nh an, hẹn gặp lại!

Hàng tháng, mẹ đưa Diệu Cơ đi khám thai, biết là con gái, khỏe mạnh bà cũng an tâm. Ông bà đă ḍ hỏi và t́m ra một cặp vợ chồng hiếm muộn. Đó là thầy Hải, cô An hiện đang dạy học ở vùng ven thành phố. Định sau khi sinh xong sẽ cho vợ chồng thầy Hải làm con nuôi. Nghe tin ấy Diệu Cơ ḷng không cảm thấy vui chút nào, dù vẫn biết con ḿnh lọt vào nhà thầy cô giáo sẽ được yêu thương, được nuôi dạy tử tế. Nhưng Diệu Cơ vẫn thấy không nỡ xa con. Nàng nghĩ: “vậy là sau khi sinh, con ḿnh sẽ ở nhà khác, biết bao giờ mới gặp lại?”. Mỗi lần con máy, quẫy, đạp, Diệu Cơ cảm nhận được con đang lớn lên hàng ngày và đang “tương tác” với mẹ. Khi xem chương tŕnh: “Như chưa hề có cuộc chia ly”, có người v́ hoàn cảnh mà cho con đi rồi ân hận, day dứt cả đời t́m kiếm con. Diệu Cơ nói lên nỗi lo buồn của ḿnh cho ba mẹ, anh chị nghe. Cả nhà lại bàn nhau: “Thôi, không cho cháu nữa! Giữ lại để ông bà ngoại nuôi! Sẽ nói rằng đứa con là của anh chị Quốc Kiên, bé sẽ gọi Diệu Cơ là cô, gọi Anh chị Quốc Kiên là ba mẹ”.

Diệu Cơ đến ngày sinh nở, một bé gái xinh xắn, bụ bẫm chào đời, bé được đặt tên là Diệu Nhân. Diệu Nhân giống mẹ như đúc. Nghỉ ngơi một thời gian, ba tháng sau hồi phục sức khỏe. Vợ chồng anh Quốc Kiên đến đón cháu về nhà ông bà. Hai mẹ con cũng sắp xếp về lại nhà sau đó. Diệu Cơ trở lại trường học, học với các em sau một khóa. Dù bạn bè cũng không c̣n trong lớp nhưng vẫn chung trường, Diệu Cơ quyết tâm học tập v́ biết ḿnh đă một lần lầm lỡ, giờ phải học hành cho tốt để khỏi phụ ḷng ba mẹ, anh chị. Hằng ngày Bé Diệu Nhân lớn lên trong ṿng tay ông bà, đi học về Diệu Cơ cũng phụ mẹ chăm bé. Ai hỏi th́ ông bà nói là con của Quốc Kiên, hai vợ chồng bận đi làm ăn xa nên gửi nội chăm.

Sau ba năm học phổ thông, Diệu Cơ thi đậu tốt nghiệp và trúng tuyển vào trường Đại Học Kinh Tế TP HCM. Thấm thoát đă bốn năm trôi qua, Diệu Cơ tốt nghiệp bằng xuất sắc và xin được việc làm trong một công ty có vốn đầu tư nước ngoài, lương hướng ổn định. Trong công ty cũng có vài người muốn ngỏ ư với Diệu Cơ, nhưng Diệu Cơ giữ khoảng cách vừa phải, chưa thực sự mở ḷng với ai. Bởi v́ sau cũ vấp ngă, Diệu Cơ tỏ ra thận trọng hơn trong các mối quan hệ. Hơn nữa bây giờ có bé Diệu Nhân nữa, nếu sự thật lộ ra th́ người ta có chấp nhận không. Có những anh chàng đồng nghiệp, kỹ sư,… lịch lăm luôn t́m cách tiếp cận nhưng Diệu Cơ cũng thấy không thể được, v́ người ta có đủ tiêu chuẩn cho một tương lai tốt đẹp nhưng ḿnh th́ khác, phải có người thực sự thấu hiểu và thông cảm mới tốt cho cả hai mẹ con. Khi Diệu Nhân được 2-3 tuổi, bi bô tập nói. Diệu Cơ bàn với ba mẹ: Thôi con không thể xa Diệu Nhân, cứ cho cháu biết rơ con là mẹ cháu đi. C̣n Anh chị Quốc Kiên là ba mẹ đỡ đầu cũng được. Đối với con bây giờ Diệu Nhân quan trọng lắm! Sau này có ai thực sự thấu hiểu th́ tính sau, bằng không con vẫn thấy hạnh phúc bên ba mẹ và bé Diệu Nhân rồi. Ba mẹ giúp con vượt qua giai đoạn khủng hoảng, lo được chuyện học hành, có công ăn, việc làm là tốt rồi, con không mong ǵ hơn!

Thế rồi, Diệu Cơ cũng có người tâm đầu ư hợp. Đó là Thành Tâm. Tâm là kỹ sư ngành chế tạo máy. Anh hàng ngày đưa đón Diệu Cơ đi làm, mưa nắng ǵ cũng chờ đợi. Diệu Cơ cũng tâm sự hết chuyện của ḿnh. Anh thấy rất đồng cảm muốn chăm lo cho hai mẹ con. Anh nói ḿnh cũng một thời lầm lỡ, nghe bạn bè rũ rê, sa vào chơi bời, cờ bạc đă vào lao lư lúc anh vừa mới xong lớp 12. Sau 2 năm cải tạo, về quyết tâm học lại, làm lại từ đầu. Lúc anh sa ngă, gia đ́nh cũng nghĩ anh vậy là tương lai hỏng bét rồi. Bạn bè xa lánh, khinh khi. Anh đă biết ḿnh sai ở đâu sau vấp ngă và đứng lên làm lại cuộc đời. Anh về ôn thi và đậu vào trường ĐH Bách Khoa, Tp HCM. Anh kể hàng ngày quyết tâm học hành như thế nào… rồi đỗ đạt để có được công ăn việc làm như ngày hôm nay. Anh cũng từng đem Diệu Cơ về ra mắt bố mẹ ḿnh. Thấy Diệu Cơ xinh đẹp, ăn nói lễ phép, lại tháo vát, đảm đang nên ba mẹ Thành Tâm rất hài ḷng. Thành Tâm cũng đă tâm sự hết chuyện của Diệu Cơ cho gia đ́nh nghe để có cái nh́n thông cảm. Ông bà cũng nói:

- Tuổi trẻ mấy ai chưa từng lầm lỡ, quan trọng là biết đứng lên làm lại và thành công đó là điều đáng quư!

Thành Tâm cũng quư Diệu Nhân, mỗi lần tới nhà, Thành Tâm cũng dạy Diệu Nhân học bài, chở hai mẹ con đi chơi, có khi du lịch trong những kỳ nghỉ để thêm phần gắn kết. Sau ba năm quen nhau, đám cưới được cử hành trong sự chúc phúc của gia đ́nh và bạn bè, đồng nghiệp. Hai vợ chồng mua miếng đất, cất nhà gần nhà ngoại. Hàng ngày đi làm cho thuận tiện. Bé Diệu Nhân có ông bà ngoại đỡ đần. Thành Tâm là một người chồng tốt, một người cha trách nhiệm. Gia đ́nh hạnh phúc được xây đắp từ những con người đă một lần vấp ngă và đứa con dù lầm lỡ nhưng may mắn có ṿng tay yêu thương của gia đ́nh, ông bà. Mẹ em dù c̣n quá trẻ nhưng bản năng làm mẹ, cũng biết yêu thương con và quyết tâm làm lại từ đầu, rồi chờ đợi kiếm t́m được người phù hợp để cùng nhau xây đắp hạnh phúc và chăm lo nuôi dạy con nên người.


Saigon, ngày 16/7/2025
Hoàng Thị Bích Hà

 

~~oOo~~

 

 

art2all. net