HOÀNG THỊ BÍCH HÀ

 

 

GẶP LẠI NGƯỜI XƯA

 


Lại một năm nữa đã trôi qua
Anh vẫn nơi đâu, vẫn xa vời
Mỗi năm có đến mười hai tháng
Với mấy ngàn giờ… em vắng anh

Sao để người đi, bước sao đành
Giữ người ở lại cũng không xong
Tại em duyên nợ chưa tròn chín
Để lỡ vòng tay một thuở rồi

Người đi khuất bóng nẻo xa xôi
Kẻ ở miền quê lạc bến bờ
Thôi đành nhỏ lệ lên thuyền mới
Nét cười, dáng cũ dấu vào tim

Người trở về đây dõi mắt tìm
Căn nhà xưa đó, bóng người đâu?
Xóm cũ lối về đơn chiếc bóng
Lòng em kìm nén tiếng nấc đau

Anh có biết rằng sau khung cửa
Có người nhỏ lệ đứng nhìn theo
Từ sau rèm gió căn nhà cũ
Cửa đóng then cài dõi mắt trông

Người vin cánh phượng hồng trước ngõ
Xưa gốc cây này đứng đợi em
Mưa bụi rơi nhiều như muốn khóc
Ướt mái tóc giờ đã điểm sương

Đây dáng người thương một thuở nào
Em đem thương nhớ gửi người xa
Sao người trở lại không dám gặp
Người đi da diết nhớ mong về

Một nỗi tâm tư luôn giằng xé
Khung trời kỷ niệm vẫn đầy vơi
Bộn bề cuộc sống quên ngày mới
Đêm mộng tràn về với thuở xưa

Nay gặp lại nhau trên miền ảo
Vần thơ chất chứa gửi về nhau
Cuộc sống tinh thần là vô giá
Vẫn cảm ơn đời đã có anh!

Nếu mai sau ta trở về cát bụi
Hẹn kiếp nào em lại được gặp anh!


Huế ngày 30/12/2018
Bích Hà
 

~~oOo~~

 

art2all. net