HOÀNG THỊ BÍCH HÀ

 

ĐỌC TẬP THƠ

“HUẾ TRONG TIM TÔI”

CỦA TÁC GIẢ HOÀNG TRỌNG BƯỜNG

( Bút danh khác Hoàng Uy Di )

 

 

 

Mỗi tác giả đều có câu chuyện riêng của ḿnh để kể. Hoàng Trọng Bường với những tâm sự vơi đầy nỗi niềm về quê hương, gia đ́nh, người thân và chuyện t́nh của tác giả…tất cả đều được thể hiện theo lối thơ tả chân, đi theo xu hướng gần như là hiện thực cuộc sống. Những nét vẽ trong cuộc sống đời thường đi vào thơ anh với tinh thần lăng mạn của văn học Phương Tây gia nhập vào nước ta từ đầu thế kỷ trước. Cùng với hồn dân tộc qua những âm hưởng của những câu ca dao, lời ru những làn điệu ca Huế đă có làm nên sắc điệu thẩm mỹ trong thơ Hoàng Trọng Bường. Có thể nói hồn thơ anh là nơi gặp gỡ của hai nguồn thi cảm.

Viết về gia đ́nh, người thân, trước hết anh là một người con hiếu nghĩa. Những bài thơ anh dành cho mẹ thật cảm động! H́nh ảnh mẹ trong thơ anh là người phụ nữ yêu chồng, thương con, tần tảo giỏi giang với đầy đủ những phẩm chất của người phụ nữ Huế rất đáng ngưỡng mộ. Anh viết về mẹ với tất cả tấm ḷng của người con hiếu thảo.

-“Giọt lệ này con rơi trên mộ mạ

Mấy năm trời con vẫn măi cách xa. “

(Nén hương ḷng cho mạ)

Anh viết về người chị chẳng may qua đời rất sớm v́ bom đạn với nỗi niềm đau xót tiếc thương:

-“Chị ra di bỏ lại biết bao điều thương tiếc

Mà ngày xưa chị em ḿnh đùm bọc lẫn nhau”

(Chị tôi)

Anh viết về người em gái với ḷng yêu thương và pha chút tự hào về đứa em ngoan.

-“Em gái tui –một con người thánh thiện

Tiếng “dạ, thưa” luôn măi măi nằm ḷng

Như ḍng Hương nước vẫn cứ xanh trong

Và tứ đức tam ṭng em có đủ”.

(Em gái Huế)

Đọc thơ t́nh của anh tôi mường tượng có nét ǵ phảng phất như hồn thơ của thi sỹ Nguyễn Bính, cũng những câu chuyện t́nh tha thiết đắm say mà dang dở, đầy khắc khoải, chia ly… Dĩ nhiên những vần thơ t́nh của anh mang màu sắc riêng của thi nhân gốc Huế, có dáng dấp của thi ca đương đại. Đọc thơ anh tôi có cảm giác thật b́nh yên. Lịch sử đi qua những thăng trầm biến cố, thấp thoáng ba động tới thơ anh nhưng ít đả động đến thế sự đổi thay. Những vần thơ giàu xúc cảm, đầy ắp t́nh người, t́nh đời trong một hồn thơ nồng nàn và lăng mạn. Cảm hứng trữ t́nh xen tự sự trong câu chữ anh sử dụng toát lên vẻ chân chất với lời thơ dung dị. Ở các thể thơ: thơ lục bát, thơ ngũ ngôn, thơ thất ngôn hay thơ bát ngôn. . . Anh đem ư thật trong tim ḿnh ra tả bằng những câu thơ dung dị mà biểu cảm. Có thể nói anh là một trong những cây bút có phong cách phóng khoáng và dạt dào cảm xúc. Có nhiều câu thơ bộc lộ nét tài hoa, lăng mạn. Hoàng Trọng Bường không dùng ngôn ngữ cầu kỳ và hoàn toàn thuần Việt lại đậm đà hương vị Huế. Lời thơ trong sáng nên người đọc có thể hiểu dễ dàng qua trực cảm:

" Tôi cất giữ chút t́nh riêng vẫn mộng

Ngồi chờ em Long Thọ một chiều Thu

Nắng vẫn vàng như mật ong ngọt thắm

Nụ cười em tỏa nắng ngập nắng hồn tôi”

(T́nh Huế và em)

-“Lời em nói là những lời dịu ngọt

Rót vào tai những cung bậc yêu đương

Mà phiếm tơ rung âm hưởng yêu thương

Của bản nhạc t́nh vút cao cùng âm hưởng”

( Viết cho hôm nay)

Anh là người sinh ra và lớn lên ở Huế, rời quê hương ra đi khi ở độ trưởng thành, đă trải qua tuổi học tṛ đầy mơ mộng ở xứ Huế nên h́nh bóng Cố đô thân yêu, cả khung trời kỷ niệm luôn hiện hữu trong thơ anh.

-“Cứ mỗi mùa hè đi qua Huế

Em hái giùm tôi cánh phượng hồng

Rồi dệt thơ t́nh lên cánh mộng

Ép đầy trang giấy gởi cho tôi”

( Gửi t́nh cho Huế)

Những địa danh thân yêu một thời gắn bó với tuổi thơ của tác giả cũng được tác giả nhắc không chỉ một lần trong thơ như: thôn Vỹ, Nguyệt Biều, Lương Quán, Thành Nội, Đông Ba…và bao giờ cũng đầy ắp kỷ niệm với mối t́nh thơ mộng tuổi thiếu thời và dĩ nhiên không thể thiếu h́nh bóng của giai nhân xứ Huế:

" Người anh yêu: Một dáng Huế yêu kiều

Chiếc răng khểnh và mái tóc chảy dài như suối

Lúc nàng cười lúm đồng tiền hiện hữu

Chiếm giữ hồn anh từ buổi gặp đầu tiên”

(ANH SẼ VỀ THĂM HUẾ)

-“Đường thôn Nguyệt răng mưa buồn chi rứa?

Đôi giày đinh anh trả lại quân trường

Như quên đi một nỗi nhớ, niềm thương

Từng ấp ủ trên đồi thông Long Thọ ”.

 

Anh viết về t́nh yêu cho chính ḿnh hay nói giùm bao t́nh yêu đôi lứa? Thơ anh chứa bao nỗi vời vợi nhớ mong, tha thiết chân t́nh và vô cùng lăng mạn. Có lẽ anh là người nhạy cảm lại hiểu rất rơ về bản chất của t́nh yêu nên thơ anh tràn đầy xúc cảm kể cả khi viết về những hẹn ḥ rồi chia ly với mối t́nh không đơm hoa kết trái với nỗi day dứt không nguôi. Mấy chục năm trôi qua ở xứ người mà h́nh ảnh " người xưa" chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí:

”Anh ướp thơ lên vạt áo dài tha thướt

Bao cảm rung anh gửi dáng trang đài

Anh thả hồn theo những bước khoan thai

Là tất cả với tôi- Người tất cả!

( Anh sẽ về thăm Huế )

Góc nh́n của thi sỹ tinh tế và sâu sắc nên cảnh vật thiên nhiên đă đi vào thơ anh một cách tự nhiên và rất có hồn. Nó làm nền cho những vần thơ và thông qua câu từ để chuyển tải cảm xúc làm lay động con tim đọc giả: Những hàng cau thôn Vỹ, những giàn trầu xanh, nụ hoa hàm tiếu, cơn mưa, vầng trăng khuyết. . . cũng nói lên vẻ đẹp của t́nh yêu, của thiên nhiên. Yêu thiết tha và đắm say biết bao nhưng cũng như mọi cuộc t́nh trên trái đất này tránh sao khỏi những trắc trở, chia ly. V́ thế người đọc không khỏi ngậm ngùi khi đọc những vần thơ da diết :

-“Sao em lại xa anh rời Thôn Vỹ

Để ḷng anh mang nỗi nhớ không nguôi?

Nếu một mai khi duyên phận đă thành

Em không có cũng trở thành vô nghĩa”

(T́nh ta măi nhớ)

-Yêu đương cũng lỡ làng duyên phận

T́nh xót xa vướng bận sầu rơi

T́nh xa hai ngă chia đôi

Ngă đi biền biệt, ngă rơi cuối trời”

(Nỗi nhớ lên ngôi)

Với nghệ thuật “tả cảnh ngụ t́nh “anh đă chọn những h́nh ảnh thiên nhiên đưa vào thơ rất duyên dáng. Những h́nh tượng thơ tiêu biểu thể hiện bằng ngôn từ b́nh dị nhưng giàu chất thơ qua những h́nh ảnh so sánh, ví von, ẩn dụ…tả ít gợi nhiều làm cho câu thơ giàu biểu cảm, rất mượt mà và sinh động:

“ Em đến bên anh thật ngỡ ngàng

Trong ngày bông tuyết mới vừa tan

Cho mùa xuân đến thêm đôi chút

Và trái tim anh đập rộn ràng”

( Khi em đến )

-“Lời em nói là những lời dịu ngọt

Rót vào tai những cung bậc yêu thương

Kế thừa thi pháp truyền thống anh đă có những bài thơ lục bát câu chữ chỉnh chu, lăng mạn, mượt mà:

“ _Ngắm nh́n hoa bưởi vườn sau

Ánh trăng lóng lánh như màu tóc em

Gió lay từng sợi tóc mềm

Đầu em khẽ tựa gối lên vai gầy”

(T́nh cách trở)
 

Bằng vài nét phác họa theo thể thơ thất ngôn cũng lại cách tả ít gợi nhiều, h́nh ảnh đầy màu sắc, ngôn từ ngắn gọn, súc tích. Anh tả nàng thơ với những nét tinh tế dịu dàng và âu yếm. Đặc biệt có câu cảm thán gợi cuối bài, nhân vật trữ t́nh qua bốn câu thơ, bóng dáng một giai nhân đă hiện ra đáng yêu biết chừng nào!

-“ Em đẹp trong màu tím tuổi thơ

Tím luôn trong nỗi nhớ xa mờ

Yêu em yêu cả màu áo tím

Đẹp quá em ơi! Tím đợi chờ”.

( Áo tím đời chờ)

Tôi như thấy trong thơ anh có cả bức tranh người đẹp và những giai điệu buồn của thơ t́nh vạn kiếp.

Những sự vật thiên nhiên đi vào thơ anh được thi vị hóa để đảm nhận sứ mệnh chuyển tải nỗi buồn cho một cuộc t́nh dang dở:

“Anh trách trời cao đă ghẹo người

Suốt ngày nắng héo măi không tươi

Anh đem thương nhớ vào trong ấy

Chỉ đổi thời gian một nụ cười”

( Phận ḿnh)

Các biện pháp tu từ: ví von so sánh, tương phản đối lập được vận dụng sáng tạo để anh viết nên những vần thơ giàu h́nh ảnh và nhạc điệu. Những câu chữ trong thơ Hoàng Trọng Bường bao giờ cũng dạt dào xúc cảm, thương nhớ đầy vơi. Đó chính là hương vị làm tăng thêm nỗi rung cảm, xao xuyến trong thơ anh! “Em” và “ Huế” trở thành cảm hứng trữ t́nh gửi gắm vào những vần thơ qua giai điệu ngọt ngào đi vào ḷng người để thêm yêu đời, yêu cuộc sống!

-“Đi bên tôi tà áo trắng thân thương

Phủ bờ vai, mái tóc thề thơm mùi hoa bưởi

Đi bên em, tôi thấy ḿnh trẻ lại

Và niềm vui, sức sống với mùa xuân

Xa cách em mấy mươi mùa lá rụng

Huế bây giờ vẫn nỗi nhớ trong ta

Huế quê nhà tôi chưa ngày trở lại

Nhưng cuộc đời tôi chỉ mỗi Huế và em.

(T́nh Huế và em)

Phần lớn các sáng tác của Hoàng Trọng Bường là thơ t́nh. Một trái tim yêu nồng nàn tha thiết và lăng mạn. Năng lực viết nhanh và viết khỏe cho thấy bút lực của Hoàng Trọng Bường quả là dồi dào. Tôi có cảm giác như mạch cảm xúc tuôn trào ra đầu ngọn bút và anh mượn câu chữ để gửi gắm nỗi niềm. Tính đến nay anh đă xuất bản năm tập thơ. Hiện nay Hoàng Trọng Bường vẫn đang miệt mài sáng tác với niềm say mê lao động nghệ thuật, hứa hẹn thời gian tới sẽ có những tập thơ đến với độc giả chúng ta. Nhiều bài thơ đă đăng trên trang vandanviet. com- Diễn Đàn văn học Việt nam và trang cá nhân của tác giả: " Huế trong tim tôi", "Anh đă yêu", "T́nh Huế và em", " Gởi t́nh cho Huế ", " Thăm Huế giùm anh ", "Anh sẽ về thăm Huế ", " Dallas tết về” …được đông đảo bạn đọc yêu thích, có người c̣n chép vào số tay để lưu giữ cho riêng ḿnh.

Một tâm hồn yêu đời, yêu cuộc sống và yêu những vần thơ. Hoàng Trọng Bường đọc thơ và sáng tác với tất cả đam mê của một tâm hồn nghệ sỹ đích thực. Anh miệt mài lao động nghệ thuật cần mẫn và sáng tạo, say mê t́m vần gieo chữ để diễn đạt cảm xúc, đóng góp cho đời những vần thơ tâm đắc, góp thêm một tiếng ḷng cho nền thi ca đương đại.

Ngôn ngữ thơ b́nh dị nhưng nội dung hàm chứa khá sâu sắc. Thơ Hoàng Trọng Bường giàu h́nh ảnh và nhạc điệu. Anh luôn dụng công sáng tạo tứ thơ, chắt lọc rung cảm, thể hiện chúng trong dùng từ tạo câu, lựa chọn thi liệu, thi ảnh kết hợp với các biện pháp nghệ thuật tu từ tăng thêm tính thẩm mỹ trong thơ như ví von, so sánh, ẩn dụ, hoán dụ, tu từ, điệp từ, điệp ngữ. . . Cho thấy ở Hoàng Trọng Bường một năng lực biểu đạt rất lôi cuốn người đọc. Chất thơ, giọng thơ mượt mà, trong sáng. Hồn thơ Hoàng Trọng Bường thể hiện một t́nh yêu cuộc sống và góc nh́n tinh tế mới viết lên những câu thơ giàu cảm xúc đến thế! Thơ Hoàng Trọng Bường dù ở thể loại nào đều có sự kết hợp giữa ngôn từ và tính nhạc rất hài ḥa, biểu cảm. Thơ anh được bạn đọc yêu thích và đón nhận trước hết là tiếng nói chân thành từ trái tim, thi ư ngọt ngào và lăng mạn. Thơ Hoàng Trọng Bường phần lớn là ngôn ngữ dung dị, dể đọc, dể hiểu. Thỉnh thoảng cũng có những từ đượm màu sắc cổ điển. Sử dụng gieo vần khéo léo, phù hợp với ngữ cảnh, làm nên tính độc đáo trong thơ. Như chúng ta đă biết thơ là sự kết hợp ngôn từ và tính nhạc. Nếu nghiêng về ư th́ thơ sẽ sâu nhưng rất dễ khô khan. Mà nghiêng về nhạc th́ dễ đắm say nhưng cũng dễ nông cạn. Hoàng Trọng Bường tạo được sự hài ḥa giữa ư và nhạc. Thi nhân t́m cảm hứng trong cuộc sống xung quanh với sự kế thừa thi pháp và thi liệu cổ điển qua hồn thơ đầy sáng tạo với những cảm thức mới lạ nên tất cả các sáng tác của Hoàng Trọng Bường đều mang âm hưởng của cuộc sống và vẻ đẹp của thi ca hiện đại. Chứng tỏ một tŕnh độ lao động nghệ thuật nghiêm túc để đóng góp cho đời những vần thơ thiết tha với t́nh yêu và cuộc sống.

« Làm thơ không phải dễ …người làm thơ phải có t́nh cảm mănh liệt thể hiện sự nồng cháy trong ḷng » ( Sóng Hồng). Mỗi nhà thơ mang đến một giọng thơ riêng. Thơ đối với Hoàng Trọng Bường như một niềm đam mê, một phương tiện nghệ thuật để anh gửi gắm nỗi niềm, đem đến cho độc giả yêu thơ những vần thơ có chiều sâu trí tuệ và đầy cảm xúc. Đọc thơ anh, chúng tôi cảm nhận được ngữ điệu nồng nàn, những cảm xúc của một tiếng ḷng chan chứa yêu thương. Nhà thơ Đỗ Phủ đă từng nói:( tạm dịch) là: rất trọng cái hay trong thơ của người đời nay và cũng rất quư cái hay trong thơ của người của người đời xưa. Câu hay lời đẹp của họ ta đều yêu mến cả. Độc giả chúng ta hăy trân trọng kết quả lao động nghệ thuật của thi nhân. Người làm thơ đ̣i hỏi có tâm hồn đa cảm, có trái tim yêu thương nồng nàn, có vốn sống phong phú và năng lực biểu đạt. Ở nhà thơ Hoàng Trọng Bường có đủ những điều đó. V́ thế thơ anh đă được nhiều độc giả đón nhận.

Đọc thơ t́nh của tác giả Hoàng Trọng Bường đối với người đang yêu và sẽ yêu t́m thấy được nguồn cảm hứng dạt dào, khao khát cho riêng ḿnh. Đối với người đă trưởng thành đọc thơ anh cũng được sống lại với những kỷ niệm ngọt ngào của một thời tuổi trẻ đă qua giờ đă trở thành kư ức không thể phai mờ theo năm tháng. Xuyên suốt toàn bộ các sáng tác của anh là một tinh thần nhân văn đáng trân trọng: Đối với t́nh yêu cần tha thiết chân t́nh. Đặc biệt trong thơ anh đọng lại t́nh yêu con người, thiên nhiên xứ sở dù có đi góc biển chân trời cũng hướng về quê hương với một t́nh yêu bỏng cháy không lúc nào vơi cạn!

Hăy đến với tập thơ HUẾ TRONG TIM TÔI để cảm nhận, thưởng thức những ngọt ngào sẻ chia của một hồn thơ đa cảm.
 

Thành phố Huế, ngày 29/12/2017

Hoàng Thị Bích Hà

________

 

Thơ Hoàng Trọng Bường

 

( Trích trong tập thơ HUẾ TRONG TIM TÔI dưới bút danh khác là Hoàng Uy Di, NXB thuận Hóa, tháng 9 năm 2018 )


HUẾ TRONG TIM TÔI

Tôi bỏ lại sau lưng Thành Phố Huế,
Năm mươi năm biền biệt chẳng quay về.
Mặc phố buồn, phố lạnh với sương che,
Thương nhớ lắm mà chưa ngày trở lại

Năm mươi năm với niềm thương nỗi nhớ
Trong ḷng luôn mang nặng nỗi ưu tư.
Thành Phố Huế mà tôi măi coi như,
Đă ôm ấp, nâng niu từng hơi thở.

Rơi rớt lại một mối t́nh dang dở,
Người tôi yêu tóc ngắn chấm bờ vai.
Áo trắng nàng rồi cũng đă dần phai,
Mà một thuở bay ngang trường Quốc Học.

Tôi quen nàng chiều mưa buồn rối tóc,
Đứng nép ḿnh bên gốc phượng chờ ai
Gió lạnh về, mưa rỉ rả từng cơn,
Nàng tha thướt chiếc áo dài màu trắng.
…. .

Năm mươi năm t́nh tôi chừ dĩ văng,
Nàng đă quên hay c̣n nhớ tới tôi?.
Tôi sẽ trở lại một ngày không xa nữa,
Gặp lại nàng tà áo trắng ngày xưa!.

Ngày 16/ 12/ 2017
Hoàng Trọng Bường



T̀NH HUẾ VÀ EM

Tôi cất giữ chút t́nh riêng vẫn mộng,
Ngồi chờ em Long Thọ một chiều Thu.
Nắng vẫn vàng như mật ong ngọt thắm,
Nụ cười em tỏa nắng ngập nắng hồn tôi.

Đi bên tôi tà áo trắng thân thương,
Phủ bờ vai, mái tóc thề thơm mùi hoa bưởi
Đi bên em, tôi thấy ḿnh trẻ lại
Và niềm vui, sức sống với mùa xuân

Xa cách em mấy mươi mùa lá rụng,
Huế bây giờ vẫn nỗi nhớ trong ta.
Huế quê nhà tôi chưa ngày trở lại
Nhưng cuộc đời tôi chỉ mỗi Huế và em


Tháng 12/2017
Hoàng Trọng Bường



GỞI T̀NH CHO HUẾ

Cứ mỗi mùa hè đi qua Huế,
Em hái giùm tôi cánh phượng hồng
Rồi dệt thơ t́nh lên cánh mộng,
Ép đầy trang giấy gởi cho tôi.

Em múc hộ tôi nước giữa ḍng,
Đổ vào trong lọ thuỷ tinh trong.
Nước sông Hương ấy từng đưa đón,
Đ̣ chở em về qua bến sông.

Nhờ em ghé lại thăm Đồng Khánh,
Bóng cũ trường xưa lá rụng cành.
Em hái giùm anh cánh bằng lăng,
Tím màu áo ấy thuở em mang.

Trường Tiền một dạo ḿnh chung bước,
Áo trắng bên anh đẹp t́nh đầu.
Nón lá che nghiêng trời hạ đỏ,
Kỷ niệm theo về mỗi giấc mơ.

Hăy gởi cho tôi chút nắng hè,
Tiếng cười em rộn ră tim Tôi
Cả cành phượng thắm ngời sắc đỏ
Cả chú ve con gọi báo hè

Tháng 10/2017
Hoàng Trọng Bường



THĂM HUẾ GIÙM ANH

Em hăy về thăm Huế giùm anh
Thăm thôn Nguyệt bên bờ sông Hương đó

Nhà anh ở kế ngă ba đường,
Một rẽ ngay về hướng sông Hương.
Một nẻo th́ đi sang Lương Quán,
Ngă kia Xóm Vạn thẳng dong đường.

Em ghé vào nhà anh được không,
Coi giùm anh mấy đọt chuối trồng.
Lá có c̣n xanh hay bị úa,
Chặt giùm anh mấy lá vàng hong.

Em tưới giùm anh mấy luống rau.
Giựt cho anh xuống mấy buồng cau.
Gởi sang cho kịp ngày thơ mới,
Và nhớ đừng cho trể chuyến tàu.

Rồi em xem lại mấy gốc trầu,
Gà có c̣n bươi trốc rể râu.
Hái ít gởi giùm anh mấy lá.
Anh đem vôi quệt lá ăn trầu.

Ra vườn xem vả đă to chưa,
Hái ít rau thơm với khế chua.
Gởi hết qua đây anh trộn gỏi,
Thưởng thức mùi vị của Quê nhà

Em hái giùm anh ít bưởi luôn,
Thanh Trà em hái cuống c̣n vương.
Nhớ đừng lặt trụi cành, hoa, lá.
Để bưởi, thanh trà khỏi xót thương.

Em cắt giùm anh mấy nụ Thơm,
Anh hấp chấm nước mắm cay ḍn.
Hái giùm anh ít rau dấp cá,
Một ít ng̣ gai mọc cuối vườn.

Em ra sau bể cạn ngoài sân,
Coi thử bên trong nước mấy phần.
Ra giếng gánh giùm anh đôi nước,
Đổ đầy đừng đổ nước ra sân.

Xong rồi em ra phiá bên hông,
Nơi đó anh ươm mấy bụi hồng.
Hoa nở th́ em đừng có hái,
Em cứ chừa anh hết cả bông.

Em hái cho anh ít nhăn lồng.
Cắn giùm coi trái nhăn bên trong.
Nhăn c̣n có ngọt như năm trước,
Hay đă khô khan trái lẫn lồng ?.

Hái cho anh ít nhánh dâu Truồi,
Hy vọng là dâu vẫn tốt tươi.
Em đến thăm chừng cây măng cụt,
Lá có c̣n xanh tốt xanh tươi.

Hay đă rụng đầy gốc sân v́ vắng chủ?

Em lấy sào thăm mít chín chưa,
Đập nghe cóc cóc thế th́ thua.
Mít c̣n non lắm em khoan hái,
Gắng đợi vài hôm mít chín vừa.

Em vô trong bếp dưới giàn hong,
T́m thử bên trên lá thuốc trồng.
Hong đủ mươi ngày th́ cuốn lại,
Xắt làm thuốc hút những ngày đông.

Em lục trên trang kiếm thịt kho,
Trong trách bằng đất đă chưa kho. .

Sửa lại giùm anh ba ông táo,
Có c̣n đứng đó hay đảo chao.
V́ chú mèo con hay nằm đó,
Sợ lông chú cháy biết làm sao.

Em cũng coi giùm nấy con heo,
Trong chuồng chắc đă đói mốc meo.
Có nồi cám đặt kề bên đó,
Cái vá th́ treo ở trên kèo.

Múc đổ giùm anh mấy vá đi,
Cho Heo no chút cám to ph́.

Em bẻ giùm anh mụt măng tre,
Đem vào làm món vịt kho măng

Trong vườn anh Khóm trồng nhiều lắm
Dân Huế ḿnh kêu gọi trái thơm.
Thơm gọt đem vào em chấm muối,
Muối mè em chấm cũng ngon cơm

Nấm mối anh trồng kế đụn rơm,
Nấm lên búp ngắn, ngọt ngon gịn.
Đem vô xào thịt mùi thơm nức,
Ba chỉ em xào với nước tương.

Bàn thờ dưới đáy của lư hương,
Anh giấu bài thơ tuổi yêu đương.
Mà đă lâu rồi không trở lại,
Có c̣n dưới đó vẫn tơ vương ?.

Tắt hộ giùm anh cái quạt trần,
Cánh quay chong chóng đă bao lần.
Cứ quay không để thời gian nghỉ,
Chẳng kéo thời xuân lại được gần.

Xong rồi em khép cửa giùm anh,
Khóa cửa trước sau phải gọn gàng.

Đời anh lử thứ rời xa Huế
Đành cậy nhờ em thăm Huế yêu!

26/04/2018
Hoàng Trọng Bường



ANH SẼ VỀ THĂM HUẾ

Anh sẽ về thăm Huế một ngày Xuân,
Khi cánh én phương xa báo tin mùa xuân đến.
Anh sẽ về xem mùa xuân tỏa nắng,
T́m lại người em, anh thất lạc từ lâu.

Anh phải t́m dù ở tận nơi đâu,
Bởi hồn anh từ lâu em chiếm giữ.
Cả tuổi trẻ của anh bỏ quên trên sân trường ngày đó
Của ngaỳ xưa anh cũng đă từng yêu.

Người anh yêu : Một gái Huế yêu kiều,
Chiếc răng khểnh và mái tóc chảy dài như suối.
Lúc nàng cười lúm đồng tiền hiện hữu,
Hớp hồn anh từ buổi gặp đầu tiên.

Ánh mắt nàng là cả sự dịu dàng,
Cô nữ sinh của tháng ngày anh nhớ măi


Hoàng Trọng Bường



HUẾ - NỖI NHỚ CỦA TÔI VÀ ANH
(Viết trao Trần Hồng Tâm )

Từ dạo đó anh về thăm lại Huế,
Và ra đi vừa trọn mấy trăng rồi ?.
Huế tuy buồn khi vắng bóng anh, tôi,
Nhưng Huế vẫn in sâu t́nh hai đứa.

Anh với tôi Huế vẫn là muôn thuở,
Suốt cuộc đời ôm ấp Huế thân thương.
Từ hàng cây cho đến những con đường,
Đâu đâu Huế vẫn là riêng của Huế.

Ḿnh lớn lên Huế khi c̣n rất trẻ,
Và tung tăng trên đất Huế khắp miền.
Huế là nơi văn vật chốn thần tiên.
Đă hun đúc bao anh tài xứ Huế.

Anh và tôi lớn lên cùng thế hệ,
Một đời người u uất nỗi bâng khuâng.
Chỉ làm thơ mà diễn tả nỗi ḷng,
Thương nhớ Huế dệt t́nh thơ gởi Huế.

Anh đau đáu với mối t́nh chưa ngỏ,
Tôi thơ t́nh ngăn cách bởi Đại Dương.
Anh với tôi chừng ấy đă vấn vương,
Mà mượn Huế gửi muôn vàn tâm sự.

Anh và tôi giờ gom về một chữ,
Một chữ YÊU là yêu Huế suốt đời.
Cho đến khi ḿnh nín thở cầm hơi,
Huế măi măi là t́nh chung hai đứa. . .

11/10/2017
Hoàng Trọng Bường

 

 

Tác giả: Hoàng Trọng Bường
Tên Thật Hoàng Trọng Bường
Sinh ngày: 18/6/ năm Bính Tuất 1946
Tai Phường Nguyệt Biều, Thành phố Huế
Đă học:- Trung học đệ nhât cấp Hàm Nghi – Thành Nội Huế
- Trường TH PT Quốc Học Huế . (Trường trung học đệ nhị cấp)
- Du học Mỹ năm 1969 theo chuyên ngành pilot.
Năm 1975 đến nay: Định cư tại Mỹ
Tác phẩm đă in:
- Tập thơ riêng HUẾ TRONG TIM TÔI – NXBThuận Hóa năm 2018
- Tập thơ xướng họa 2 tác giả : CÓ MỘT MÙA ĐÔNG – NXB Thuận hóa năm 2018
- Tập thơ riêng: CÁNH PHƯỢNG NGÀY XƯA, NXB Thuận Hóa tháng 2 năm 2019
- Tập thơ riêng: MỘT THỜI ĐĂ XA. NXB Thuận hóa tháng 7, năm 2018


 

 

art2all. net