Ai di trú qua một miền đất khác
Để Huế buồn man mác một trời thương
Mỗi nắng mưa xứ Huế cũng đoạn trường
Mùa lụt băo Huế trần ai nỗi khổ
Mùa đông Huế lạnh về chiều mưa đổ
Buốt làn da khi mỗi đợt gió lùa
Rứa mà rồi thương nhớ vẫn chưa bưa
Nỗi da diết thấm đẫm mùa mưa rét
Ta thử chọn một nơi nào khác Huế
Ở xứ người đủ tráng lệ văn minh
Nhưng nơi đâu non nước có hữu t́nh?
Như xứ Huế của ḿnh thương đến rứa!
Rất có thể Huế không bằng nơi khác
Sự phồn hoa đô hội của thị thành
Nhưng có điều dẫu đi cả năm châu
Có những thứ không t́m đâu như Huế!
Vẫn biết Huế chỉ là vùng đất mới
Bảy trăm năm...so với "bốn ngh́n năm"
Cả tinh hoa tứ xứ hội tụ về
Làm nên Huế của Kinh Kỳ một thuở
Những món Huế nếu làm từ xứ khác
Thiếu căn cơ mùi vị nước sông Hương
Là món Huế sẽ không c̣n nguyên vẹn
Hương vị ẩm thực có thể cảm qua tim
Ăn món Huế với một tinh thần Huế
Không đâu bằng xứ sở của "mười thương"!
Dẫu sa chân lạc bước đến mười phương
Chắc hẳn bạn cả đời không quên Huế
Mỗi bước đi cũng ngậm ngùi quyến luyến
Thuở sách đèn, cánh phượng với mùa thi
Bóng dáng ai áo trắng buổi tan trường
Sẽ vương vấn nặng ḷng khi cất bước
Nhất là khi xuân đă về, tết đến
Nỗi quặn ḷng thương nhớ Huế nhân lên
Biết chia xa do binh biến đổi dời
Hay phận gái theo chồng mới phải đành xa Huế
Rất có thể v́ muôn ngàn lư lẽ
Huế không bằng nơi khác của giàu sang
Nhưng ai đi xa mà không khỏi mênh mang
Nỗi đau đáu xốn xang về Cố Quận