|
NƯỚC TRÀN LY
Tạ Đ́nh Tời kết hôn với chị Nghiêm Thị B́nh đă được hơn mười năm. Anh là một công chức. Chị làm nhân viên bưu điện thành phố. Anh chị có với nhau bốn đứa con ba gái, một trai, đủ nếp đủ tẻ. Anh chị đều hưởng lương nhà nước. Như vậy xem ra cũng là một gia đ́nh căn bản, tài chính ổn định, học thức tương đương. Hai gia đ́nh nội ngoại cân xứng. Chị phúc hậu, vẻ đẹp đầy đặn, mặn mà của phụ nữ đă chín chắn. Hằng ngày chị đi làm chăm chỉ. Về nhà lo chợ đ̣ cơm nước, chăm sóc con cái. Các cháu xinh xắn, ngoan, chăm học. Anh chị có căn nhà rộng răi xây kiểu ba gian trong khu vườn nhỏ đầy hoa trái. Giờ rảnh, chị trồng trọt, khu vườn lúc nào cũng xanh mướt với nhiều cây ăn quả và rau trái. Chị c̣n nuôi thêm đàn gà vịt để lấy trứng góp phần bổ sung vào nguồn thực phẩm cho gia đ́nh. Anh là một người đàn ông (điều đó hẳn rồi) nhưng cái tính của anh giống đàn bà hơn! Mặc dù người anh không nữ tính mà đầy xương xẩu với khuôn mặt góc cạnh, má hóp. Do đă rụng bớt vài cái răng mà anh tiếc tiền không chịu trồng. Anh bảo: "anh là người ít khi cười, chẳng ai thấy “hàng tiền đạo”. Có lỡ cười khi ai nói ǵ hay th́ bụm miệng lại là được, cần ǵ trồng cho tụi nha nó có cơ hội chặt chém!" Thân h́nh anh cao ráo nhưng ốm và khô nên trông anh lúc nào cũng lọt thỏm trong bộ áo quần công chức. Anh năm nay đă bước vào độ tuổi ngũ tuần. Chị th́ kém anh 5 tuổi. Chị được phân công phụ trách một quầy bưu điện ngay khu chợ của xóm tôi, cạnh con lộ xe cộ đi lại tấp nập. Mỗi lần anh đi đâu đó ngang qua trước văn pḥng làm việc của chị, tối về nhà thể nào anh cũng cật vấn: -Hôm nay, thấy bà c̣n mời một ông khách ăn hạt dưa, ra vẻ thân mật lắm nhỉ! Khi th́ anh bảo: -Sáng nay lại c̣n nhăn răng ra cười với khách nữa! Cười ǵ vậy? Vui à? Hay là cười t́nh, ve văn đàn ông. Chị bảo: - Anh buồn cười thật! Khách đến bưu điện giao dịch th́ ḿnh phải niềm nở. Hồi em vào ngành người ta dạy: “vui ḷng khách đến, vừa ḷng khách đi” mà! Khách tới làm việc mà cái mặt bí xị th́ chẳng khác nào đuổi khách. C̣n tết, cơ quan có sẵn hạt dưa, mứt, khách hàng tới, ḿnh vui vẻ mời người ta ăn chút có sao đâu! Mà anh cũng nên cười lên cho vui vẻ. Ai cấm anh cười đâu nào! Thế nhưng anh vẫn vẻ mặt hằm hằm. Đi ra đá cái ghế, đi vô chằn cái ly nước trên bàn thật mạnh, “quăng thúng đụng nia” chị giật hết cả ḿnh. Vẫn thái độ “mặt nặng mày nhẹ” nói: -Có chồng rồi là ra đường phải nghiêm túc, không được cười cợt với thằng nào nha! Tôi thích vậy đó! Chị không nói ǵ nữa lẳng lặng làm việc mà nghe ḷng ḿnh cay đắng dâng lên khóe mắt rưng rức. Trong nhà, mỗi lần mua sắm ǵ anh cũng bảo chia hai mỗi người chịu một nửa. Tiền lương anh cất riêng. Ví như mua cái nồi cơm điện giá 400,000đ th́ chia mỗi người 200,000 đồng. Có lần sắm một cái giường gỗ giá 5 triệu. Anh nói: “Cái này bà phải chịu 3 triệu, tui 2 triệu v́ bà hay ở nhà, nằm nhiều hơn tôi!” Đó, lư lẽ của anh là vậy và luôn vậy. Tất cả chị đều nín nhịn mặc dù cũng có khuyên nhủ ít nhiều nhưng xem ra không thấm vào đâu. Chị cay đắng, nuốt buồn vào trong, chịu đựng ngày này qua tháng khác để lo cho các con. Một hôm anh về nhà tuyên bố một câu xanh rờn: -Giờ tôi muốn ly thân! V́ tôi đă t́m được t́nh yêu đích thực của đời ḿnh. Cô ấy trẻ hơn bà, hấp dẫn hơn, cuồng nhiệt hơn bà! Chị nghẹn lời để mặc nước mắt lả chả rơi! T́nh mới của anh là một cô bé trẻ bằng tuổi con bé đầu của anh chị! Chị nhắm mắt đưa chân mặc anh muốn làm ǵ th́ làm. Không c̣n lựa chọn nào hơn! V́ chị có đồng ư hay không th́ anh cũng đă quyết rồi! Anh thỏa thuận chia chác tài sản với chị rồi khăn gói ra đi xây tổ uyên ương mới. Cũng là lúc cơ quan đuổi việc anh v́ lư do vi phạm luật hôn nhân gia đ́nh. Anh sống với cô vợ trẻ ở một căn pḥng trọ ngoại ô thuộc huyện Cần Giờ. Cô vợ trẻ hơi bị tật ở chân, dáng đi chấm phẩy. Cô lớn lên từ trại t́nh thương. Không có gia đ́nh bên ngoại nên anh mới dễ dàng tán tỉnh cô bé. Họ có với nhau một đứa con nhỏ đă hơn một tuổi. Từ đó ngày ngày anh lăn lộn kiếm sống để nuôi con. Bẵng đi mấy năm tôi không thấy chị ở quầy bưu điện nữa. T́nh cờ gặp chị ở chợ hoa ngày tết. Chị kể là anh chị đă li dị. Anh có mái ấm riêng. Các con lớn nay đă lập gia đ́nh. Chị giờ cũng thảnh thơi, có hội hưu trí hay đi cà phê với nhau. May mắn gặp được tri kỷ của đời ḿnh. Anh Nguyễn Đ́nh Yên sống độc thân. Vợ anh mất đă lâu, các con trưởng thành ra riêng. Nay anh chị sống vui vẻ bên nhau, thỉnh thoảng đi du lịch đây đó. Vậy là sau những va đập nhỏ to của cuộc sống hôn nhân chênh lệch cá tính. Và sau cùng là anh phụ rẫy chị như “giọt nước tràn ly”. À không! Chậu nước hắt lên đổ tràn ly. Ly nước vốn đă chất chứa nhiều chịu đựng cũng đến lúc phải tràn dù không mong muốn đổ vỡ. Thôi vậy cũng mừng cho chị được giải thoát. Chị cũng đă làm tṛn vai tṛ làm mẹ, các con trưởng thành, có gia đ́nh riêng. Chị cũng đă t́m được niềm vui chặng cuối đường, tuổi xế chiều mong chị có cuộc sống yên b́nh, thoải mái, dễ chịu hơn!
Sài G̣n ngày 18/10/2022
Hoàng Thị Bích Hà
|