HOÀNG THỊ BÍCH HÀ

 

 

TẤM L̉NG NGƯỜI VỢ CŨ

 

 

Hoàng Lan là con gái Đô Thành “chính hiệu con nai vàng”. Chị thuộc thế hệ 5 X đời cuối. Chị sinh ra trong một gia đ́nh gia phong nề nếp. Cũng như bao thiếu nữ nội thành, con cái gia đ́nh căn bản, chị được ăn học nên người.Trưởng thành, chị đi làm ở một công ty. Bản tính siêng năng, cần mẫn, chị mẫu người đằm thắm, dịu dàng. Chị bén duyên cùng một đồng nghiệp trong công ty. Anh cũng là người nội đô. Hai gia đ́nh ở cách nhau không xa. Hai anh chị xây tổ ấm hạnh phúc, rồi lần lượt có hai đứa con xinh, càng tăng thêm sự gắn kết của mái ấm gia đ́nh. Đồng thời cũng là lúc trong vai tṛ làm vợ, làm mẹ, chị phải lo vén khéo chi tiêu, đảm bảo cuộc sống gia đ́nh và nuôi con ăn học. Thời gian tích cóp, anh chị cũng tạo dựng được một căn nhà khang trang ở một con phố thuộc quận 2, cách cầu Sài G̣n chừng vài cây số.

Cuộc sống cứ b́nh lặng an yên với hạnh phúc gia đ́nh. Anh chị vẫn làm lụng, các con ngoan, chăm lo học hành. Sau một thời gian công tác, anh đă được lên chức, lên quyền. Anh được bổ làm giám đốc công ty. Nhân viên trẻ nhiều- trai xinh gái đẹp. Anh cũng được săn đón kỹ càng hơn. Ở nhà vợ cưng, đến công ty th́ có nhân viên chăm sóc chiều chuộng.

Đùng một cái anh bị tiếng sét ái t́nh giáng xuống khi anh phải ḷng cô gái trẻ- Một nhân viên dưới quyền ở tỉnh miệt vườn ven đô lên thành phố làm việc. Trạc tuổi cô bé chỉ nhỉnh hơn con gái anh vài tuổi và dĩ nhiên là trẻ đẹp rồi!

Ở một gia đ́nh đang êm ấm chợt trở nên lạnh lẽo. Sóng ngầm bất ngờ quá! Người vợ hiền, không thể lường trước biến cố nên có khi trở tay không kịp. Nhưng thôi, việc ǵ đến, sẽ đến thuận theo tự nhiên ư thích của con người. Ư thích riêng của mỗi người sai đúng hồi sau sẽ rơ. 

Anh chị ra ṭa li dị. Ai đi đường nấy, chị ôm hai đứa con về ḿnh. Để anh tự do phiêu bồng cùng t́nh mới. Hoàng Lan đưa hai con về bên ngoại.

Căn nhà ở quận 2 được bán để chia đôi tài sản. Phần chị, chị về quận B́nh Thạnh mua một căn nhà khác đủ công năng sinh hoạt cho 3 mẹ con và mẹ chị. Mẹ chỉ có mỗi con gái duy nhất là chị nên sau khi chuyện chồng con không suôn sẻ, chị mua nhà đón mẹ về ở cùng. Như vậy, không chồng th́ có mẹ. Chuyện chồng con lở dở may mà c̣n mẹ và các con, vậy cũng đỡ cô đơn. Cuộc đời vậy cũng an ủi cho chị phần nào để có động lực sống tiếp. Chị lại tiếp tục làm việc để mưu sinh và chăm lo gia đ́nh. Mỗi lần chị bận đi làm vắng th́ con cái nhờ bà ngoại chăm nom. Chị cũng yên ḷng làm lụng. Hoàng Lan đảm đang, vén khéo, chịu thương chịu khó lo cho hai đứa con đến nơi đến chốn.

Về phần anh, số tiền được chia anh về vùng B́nh Hưng Ḥa, quận B́nh Tân mua một sở đất rộng, là nhà vườn cho thuê kiếm thu nhập. C̣n anh và cô gái ấy thuê nhà ở cùng nhau. Họ cũng đă sinh được một cháu trai gọi là cu Win. Chị qua thăm, mua sữa bồi bổ cho mẹ con cô ấy. Thấy anh ở trọ, chị nghĩ chắc cũng thiếu thốn nên thường mua thêm cá tôm, đồ ăn khô và sữa,..để cuối tuần anh ghé lấy về xài dần. Chị nói với các con là: Bố và d́ c̣n ở trọ, ḿnh phải bù ch́ cho bố. Những việc làm cho anh, bên nhà nội ông bà các cô chú đều biết. Chị vẫn dạy con thương yêu bố và em khác mẹ, kính trọng ông bà nội và các cô chú bên nội. 

Bên nhà nội, dù li dị nhưng vẫn coi chị là con dâu của gia đ́nh. Cứ mỗi lần ông hay bà ốm, nằm viện th́ mẹ con chị lại bới xách vào bệnh viện chăm sóc. Ông bà nội và mấy chú thím rất quư chị và thương hai cháu. Cứ cuối tuần là hai đứa lại về thăm gia đ́nh bên nội.

Nay hai đứa con chị đă thành đạt, sau khi du học về đều có công ăn việc làm ổn định. Dù lớn vậy cứ mỗi lần gặp là mấy thím lại dúi cho ít tiền. Chị bảo: 

-Thôi! Cháu lớn rồi, già chát là đằng khác, nay 30- 40 tuổi cả rồi!

Nhưng mấy thím thương nên khi nào cũng xem như bé bỏng vậy.

Lại đùng một cái, cô vợ sau chán ông chồng già, không muốn ở nữa. Lại đưa nhau ra ṭa li dị. Chị bảo anh đem Cu Win về nuôi cho có tương lai. Dù ǵ th́ ở gần bên gia đ́nh bên nội cũng thuận tiện để cho cháu học hành. Hơn nữa mấy chú trong gia đ́nh cũng có vị trí công tác rất tốt. Để cháu ở lại sẽ có điều kiện hơn là theo mẹ về dưới quê vất vả. Thế là cô vợ trẻ ra đi, để lại hai bố con chăm nhau trong căn nhà trọ. Như vậy, anh và cô vợ trẻ không duy tŕ được lâu, chưa hẳn đă v́ thiếu tiền mà c̣n bị chênh nhiều thứ: chênh về cách nghĩ, cách sống của hai thế hệ tuổi tác cách xa nhau, chênh lệch sức khỏe, sinh lư bản năng,… cũng là một vấn đề đối với người không nghĩ sâu xa coi trọng gia đ́nh và con cái. 

Chị hàng tuần lại tiếp tục mua sắm lương thực, thực phẩm dành cuối tuần anh ghé lấy về hai cha con có mà dùng, khỏi bận bịu mua sắm.

Ai cũng bảo sao chị không đi bước nữa để nương tựa. V́ lúc li dị chị c̣n rất trẻ, mới ngoài ba mươi tuổi. Nhưng chị bảo:

- Thôi! Lấy chồng một lần là cũng đủ rồi! Ở vậy nuôi con cho con ăn học. T́nh mẹ phải dành trọn vẹn cho con. Lấy chồng nữa, liệu người khác (nếu yêu mẹ) chắc ǵ họ đă thương con ḿnh, rồi con thêm khổ mà thôi".

Tất nhiên, có người may mắn vẫn gặp được mẹ kế, hoặc bố dượng tốt (có mà hiếm, xác suất rất thấp) nhưng liệu may mắn đó có đến được với con ḿnh? Hay là lại rước thêm người ngoài về bạo hành, ngược đăi con ḿnh như mấy vụ án gần đây đă từng chấn động báo chí. Tôi th́ nghĩ rằng chị lấy chồng một lần cũng đă đủ "thấm đ̣n" của t́nh yêu và hôn nhân rồi! 

Dĩ nhiên con người tồn tại với những điều rất người. Cũng có những nhu cầu vật chất lẫn tinh thần. Khi cần chia sẻ ngọt bùi vẫn có bạn bè tâm giao ở bên ngoài, tiệc tàn ai về nhà nấy. Vậy thôi cũng là cách lấy cân bằng trong cuộc sống. 

Công việc hàng ngày của chị cũng vất vả. Công ty trước đây bị giải thể, chị lănh tiêu chuẩn về một lần. Kiếm việc khác, chị xin làm ở công ty cung cấp rau quả tươi cho các siêu thị trong thành phố. Nên phải làm đêm để sáng sớm xuất hàng cho kịp. Ban ngày về nhà ngủ vài tiếng để tái tạo năng lượng. Chị cố gắng làm việc để con cái học hành và hiếu sự hai bên nội ngoại, c̣n bù ch́ cho cả anh nữa. 

Chị bây giờ đă ngoài lục tuần. Tôi hỏi chị:

-Vậy bây giờ chị có tha thứ cho anh, về sống chung để ông bà già chăm nhau được không? 

Chị bảo:

-Không! Bây giờ coi nhau như bạn bè tri kỷ vậy thôi.

Khi ông đau ốm nằm bệnh viện th́ mẹ con chị vẫn tới chăm sóc. 

-Hết duyên th́ c̣n nghĩa, dù sao ổng cũng là bố của các con ḿnh. 

Bây giờ chị đă là bà nội của mấy cháu, các con ngoan, hiếu thảo. Chị được bà con gia đ́nh bên nội quư trọng, thương yêu. Ngay cả chồng cũ của chị cũng nể phục chị v́ tấm ḷng nhân ái bao dung. Cái tâm tốt, sức khỏe tốt, da dẻ chị hồng hào khỏe mạnh. Chị bây giờ có cuộc sống an nhiên, vui vầy cùng con cháu. 

Tôi nghe chị kể say sưa, quên cả việc đi ăn sáng ở đầu hẻm. Ḷng dâng lên xúc động. Người mẹ đơn thân đă nuôi con vẹn toàn, hiếu thảo với nội ngoại hai bên, t́nh nghĩa cả với người chồng bội t́nh - người từng mang đến cho chị cả hạnh phúc lẫn khổ đau. Chị c̣n có cách ứng xử hợp ḷng người nhất có thể. Ngưỡng mộ một tấm ḷng người vợ cũ như chị.

 

Sài G̣n, ngày 05/7/2023

Hoàng Thị Bích Hà
 

 

 

art2all. net