|
HOÀNG THỊ BÍCH HÀ
THƠ CHÂU LỆ
DUNG -
MỘT GIỌNG THƠ NHẸ NHÀNG LĂNG MẠN
VÀ KHÔNG KÉM PHẦN KHẮC KHOẢI

“Thơ
t́nh không gửi”: có những t́nh yêu không cần gửi trao, có những nỗi
nhớ không cần đích đến, và có những vần thơ chỉ cần được viết ra như một
lẽ tự nhiên của tâm hồn.
Đây là tác phẩm đầu tay của Châu Lệ Dung, xuất bản trong quư IV năm
2025. Tập thơ gồm hai phần: Phần một (cũng là phần chiếm chiếm ưu thế)
là thơ, phần 2 có thêm 10 bài tản văn. Nội dung cho thấy những tâm sự
vui buồn đem gửi gắm vào thơ như một sự cứu cánh. Nhờ câu chữ, chị giải
bày cảm xúc, làm cho cuộc sống tinh thần thêm phong phú và giúp người ta
vượt lên trên những bộn bề của cuộc sống.
“Thơ t́nh không gửi” bởi có những t́nh yêu không cần gửi trao, có
những nỗi nhớ không cần đích đến, và có những vần thơ chỉ cần được viết
ra như một lẽ tự nhiên của tâm hồn. Tập thơ “Thơ t́nh không gửi” của
Châu Lệ Dung chính là một ḍng chảy tự nhiên như thế - chắt lọc từ những
thăng trầm, mất mát và cả sự kiên cường lặng lẽ của một đời người.
Xuất thân từ vùng đất Bạc Liêu, nơi giao thoa của văn hóa, đất và người,
Châu Lệ Dung mang trong ḿnh chất hào sảng của miền sông nước cùng sự
sâu lắng của một nhà giáo từng gắn bó với Sài G̣n. Hiện tại định cư tại
Hoa Kỳ. Là người xa xứ, như những người khác, chị đă tần tảo làm lụng
nuôi hai con gái ăn học nên người, gác lại những ước mơ riêng để ươm mầm
cho tương lai thế hệ sau. Và giữa nhịp sống hối hả nơi xứ người, thơ ca
đă trở thành chốn dung thân, là nơi chị trở về với chính ḿnh, với những
yêu thương chưa bao giờ thôi khắc khoải.
“Thơ t́nh không gửi” - nhan đề ấy tự thân đă chứa đựng một nỗi
niềm. Đó là thứ t́nh cảm đong đầy nhưng không thể, hoặc không cần, cất
thành lời trao đi. Nó tồn tại như một sự hiển nhiên, một mạch ngầm trong
trẻo vỗ về tâm hồn người viết. Chị viết về t́nh yêu có dáng h́nh xưa, có
kỷ niệm và có những nỗi nhớ chưa thể nguôi ngoai. Tất cả được viết bằng
một giọng thơ nhẹ nhàng, lăng mạn và chừng mực của phong cách một nhà
giáo.
Tập thơ được diễn đạt bằng nghệ thuật đa dạng phong phú qua nhiều thể
loại, từ thơ lục bát truyền thống, thơ tự do, đến thơ 5 chữ, thơ 7 chữ,
thơ 8 chữ, song thất lục bát và cả thơ Đường luật. Sự đa dạng ấy không
phải là sự tŕnh diễn kỹ thuật, mà là minh chứng cho một tâm hồn phóng
khoáng, không chịu g̣ ḿnh trong một khuôn khổ nào, luôn t́m ṭi để diễn
đạt trọn vẹn nhất mọi cung bậc cảm xúc.
Mở đầu tập thơ là những câu thơ đầy h́nh ảnh và màu sắc:
“Đă thấy chiêm bao vài bữa trước
lang thang trời đất nắng vàng bung
H́nh như hoa cỏ dùng gương lược
Chải đẹp thinh không cả một vùng”
Đó là một giấc mơ đẹp, tinh khôi và trong trẻo lạ thường. Nhưng ngay sau
khoảnh khắc xuất thần ấy, hiện thực ùa về với những “hao hụt”,
với “từng giọt hoàng hôn thoáng nhẹ bay”. Sự chuyển dịch cảm xúc
ấy xuyên suốt tập thơ, tạo nên một nhịp điệu riêng: giữa mộng và thực,
giữa kư ức và hiện tại, giữa quê hương và nơi định cư.
H́nh tượng trung tâm, xuyên suốt và ám ảnh nhất trong thơ Châu Lệ Dung
chính là “em”- người đàn bà. Một người đàn bà được khắc họa với đầy đủ
những phẩm chất đẹp đẽ và cả những trăn trở, tổn thương:
“Em người đàn bà không ích kỷ
Tụng bộ kinh đời đăi tha nhân
Em người đàn bà tiền không thắng
Vẫn măi nhớ nhà có con sông”
“Em” hiện lên với một tấm ḷng vị tha, rộng mở “kinh đời đăi tha nhân”,
không bị vật chất trói buộc “tiền không thắng”, nhưng luôn da
diết hướng về cội nguồn, về “con sông” tuổi thơ. Đó là h́nh ảnh của sự
hy sinh thầm lặng, của một sức chịu đựng phi thường nhưng cũng đầy mong
manh: “Em người đàn bà nhiều lỡ hẹn/ Khung trời khoảng trống rối
đường tơ”. Chữ “rối” dùng thật đắt, nói lên cả một tâm trạng
bề bộn, ngổn ngang của đời sống nội tâm.
Và trong hành tŕnh tự vấn ấy, kư ức là điểm tựa vững chắc nhất. Kư ức
về quê hương hiện lên trong thơ chị không phải bằng những hoài niệm sầu
muộn, mà bằng những h́nh ảnh chân thực, sống động, đầy sức sống:
“Nhớ quê nhà nhớ cánh đồng êm ả
Sáng tinh sương con trâu đă đi cày…
Thấy đất trời cỏ hoa dường thân mật
Nói lời ǵ mà đồng lúa xôn xao”
Đọc những câu thơ ấy, ta nghe như có hơi thở của đồng quê, thấy được cái
rung động tinh vi của cỏ cây, đất trời. T́nh yêu quê hương trong thơ
Châu Lệ Dung là một t́nh yêu cụ thể, nồng nàn và tự nhiên như hơi thở.
Sâu đậm hơn cả trong ḍng chảy kư ức ấy là h́nh bóng người mẹ. Nếu những
bài thơ t́nh khác có thể là “không gửi”, th́ những vần thơ về mẹ lại là
món nợ tinh thần phải trả, phải cất lên cho thỏa ḷng thương nhớ:
“Nhớ rất rơ, rất rơ
Dáng mẹ đi chợ về
Lấy ra từ cái giỏ
Phần ăn sáng từng người”
Sự giản dị của khổ thơ lại chứa đựng sức nặng của t́nh mẫu tử. H́nh ảnh
“phần ăn sáng từng người” là chi tiết nhỏ nhưng vô cùng xúc động, nói
lên sự tảo tần, chắt chiu và t́nh yêu thương vô bờ của mẹ. Và rồi, đứa
con trong chị, dù đă trưởng thành, vẫn luôn khắc khoải: “Đứa trẻ
trong tôi nhớ mẹ hoài/ Công nuôi dưỡng dục tháng năm dài”. Đó là
tiếng ḷng chung của bao người con xa xứ, luôn mang theo nỗi nhớ và ḷng
biết ơn vô bờ bến.
Thơ Châu Lệ Dung, v́ thế, là hành tŕnh đi t́m lại chính ḿnh, đi t́m sự
cân bằng giữa hai thế giới. Chị viết về nỗi cô đơn, về những “muộn
phiền” mà cũng viết về khát khao ḥa hợp với đất trời, với cuộc sống.
Giọng thơ khi th́ thầm, sâu lắng “Khe khẽ nhớ”, khi day dứt, suy
tư “Giấc đêm qua”, lúc lại phảng phất một nỗi buồn đẹp, rất thực
“Lật ngược lá cuối mùa/ Úa vàng hơn quá nửa”.
Phần tản văn trong tập thơ chính là sự bổ sung, mở rộng và giải mă cho
những cảm xúc được cô đọng lại trong thơ. Nếu thơ là những khoảnh khắc
chớp nhoáng, những tứ thơ hàm súc, th́ tản văn là ḍng chảy trầm tư, kể
lại những câu chuyện đời, những chiêm nghiệm thấm đẫm chất nhân văn.
“Thơ t́nh không gửi” của Châu Lệ Dung vượt ra ngoài khuôn khổ của
một tập thơ thông thường. Nó là nhật kư tâm hồn, là bản sonate của một
cuộc đời với đủ các cung bậc: hoài niệm, nhung nhớ, tan vỡ, kiên cường
và yêu thương. Nó cho thấy sức mạnh của ngôn từ trong việc chữa lành và
giúp con người ta đứng vững trước những xáo trộn của số phận.
Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc một tiếng thơ chân thành, một tâm
hồn đẹp và một tấm ḷng luôn hướng về quê hương, dù đă đi qua nửa ṿng
trái đất. Những vần thơ ấy, dù “không gửi”, nhưng chắc chắn sẽ t́m được
lối đi vào trái tim của những người đồng điệu, những con người luôn mang
trong ḿnh nỗi nhớ về một miền quê yêu dấu và niềm tin yêu vào cuộc
sống.
Saigon, ngày 3/9/2025
Hoàng Thị Bích Hà

art2all. net
|