HOÀNG THỊ BÍCH HÀ

 

 

RĂNG CỨ Đ̉I THƯƠNG HUẾ -

Tác giả TRẦN KIÊM ĐOÀN

 

 

"RĂNG CỨ Đ̉I THƯƠNG HUẾ"


Tựa đề bài thơ hé mở cho người đọc là niềm thương, nỗi nhớ khắc khoải không nguôi của người con xứ Huế xa quê.
 

Mở đầu bài thơ là một câu hỏi tu từ:
 

" Huế có chi mô mà đ̣i thương dữ rứa?"
 

Dạ thưa Huế cũng b́nh thường thôi chỉ là :"Dải đất hẹp Trường Sơn ra tận biển" .
 

Thời tiết Huế với mưa dầm cả tháng, với :"Hạ nắng cháy ḿnh mùa đông lạnh cắt da" thiên tai băo lũ cũng thường.
 

Biết là vậy :


"Nhưng khổ quá
Tui cũng là dân Huế
Đă xa quê khi mới nửa đời người
Nơi đất khách có đủ điều mơ ước
Rủng rỉnh lợi danh tưởng quên được Huế rồi "


Tác giả đă từng đi nhiều nơi trên trái đất này, được ngắm nh́n biết bao phong cảnh - đẹp, hữu t́nh, lộng lẫy và kỳ vỹ ... hơn Huế rất nhiều:


"Tui đă tới đă đi nhiều xứ lạ
Cũng lặng nh́n bao cảnh đẹp kiêu sa"


Con người và xứ sở ở những nơi tác giả từng đến có lẽ cũng thân thiện, cũng gắn bó với tác giả: bạn bè, đồng nghiệp và những người xung quanh bên trời Tây cũng dành cho tác giả bao nỗi niềm thương mến ! Nhưng có lẽ sức quyến rũ, nhớ thương mănh liệt day dứt với tác giả chỉ có thể là Huế!


"Ma quỷ bắt cứ đăm đăm về Huế
Nhớ nhịp cầu thổn thức với ḍng Hương"


Xa xôi là thế cách nửa ṿng trái đất mà sao (ánh nh́n) cứ "đăm đăm về Huế". Tận cơi ḷng nghe cả tiếng "thổn thức" của từng nhịp cầu Tràng Tiền tỉ tê bên ḍng Hương thơ mộng. Ở đây tác giả chỉ đưa ra h́nh ảnh " nhịp cầu" và "ḍng sông" nhưng nỗi nhớ của tác giả không chỉ dừng lại ở đó mà h́nh ảnh núi Ngự, Chùa Linh Mụ, những con đường đi về trong Thành Nội, bến Đập Đá, vườn cây thôn Vỹ ... hay những kỷ niệm với bạn bè chiều Thiên An ngày ấy cũng thường trực trong nỗi nhớ xa quê :

"Núi Ngự hong buồn chao sợi nắng
Sông Hương trải nhớ vọng đôi bờ"

( Việt Trang) .

Tác giả nhớ đến Huế từ những nét ẩm thực đời thường như

"Tô cơm hến dĩa xôi mè buổi sáng
Cháo gạo nghèo răng thương Huế rưng rưng"


Vâng giản dị thôi! Từ những bữa sáng nhẹ nhàng "Tô cơm hến" hay " cháo gạo nghèo" mà nuôi dưỡng biết bao nhiêu con người trưởng thành, trong số đó có không ít nhân tài đă ra đi từ Huế và thành danh trên xứ người. Nỗi nhớ Huế rưng rức đến nao ḷng của người xa xứ. Trong bài thơ tác giả không hề nhắc đến bóng dáng của giai nhân nhưng qua "Nét Huế không đến từ đôi mắt", tôi chợt nghĩ đến những cô gái Huế nhu ḿ đoan hạnh không soi ḿnh qua gương mà soi ḿnh qua ánh mắt người thương

“Trầm tư, nhu nhă, con người Huế
O Tím áo dài.."mô" dệ thương
!”
By Anne Sandra Anh Ton
(Huyền Tôn Nữ Trâm Anh)

Gái Huế với đầy đủ công -dung -ngôn -hạnh và cả cầm -kỳ -họa để cho bao thi nhân mặc khách đến Huế một lần rồi ngơ ngẩn tơ vương!
 

Đến đây th́ nỗi vấn vương khắc khoải về xứ Huế đă phần nào lư giải.
 

"Nhưng nét Huế không đến từ đôi mắt
Tự trong ḷng sâu thẳm Huế lan ra"


Vâng đúng vậy bởi v́ Huế đă ở sẵn trong nỗi nhớ niềm thương và từ trong sâu thẳm của kư ức tác giả là h́nh bóng Huế -kinh đô đế vương của một thời "Im ắng măi tượng đài cổ tích" vẫn uy nghi trầm mặc bên bóng nước Hương giang. Nét trang đài trong cốt cách cung đ́nh Huế và nét dịu dàng lăng mạn của ḍng Hương có lẽ đă làm nên tính cách con người xứ Huế sâu kín, đằm thắm, trang đài nhưng đầy lăng mạn và thi vị đó chăng?


"Huế ngập ngừng như lời ngỏ t́nh nhân
Mắt rơm rớm cắn môi là đă nói.."


Huế đa cảm, dễ mũi ḷng nhưng cũng đầy ư tứ, rồi cả tiếng "dạ thưa!" ngọt ngào xứ Huế : sẽ " không hẹn ḥ" mô mà nhớ tới cả "trăm năm" .


" Bởi rứa mới đi mô rồi cũng chộ
Bàng bạc trên đầu cũng Huế thôi
Sông Hương núi Ngự luôn chờ đợi
Những gót chân xa hẹn bữa về ''

(Trần Hồng Tầm)
 

Huế không có "chi cả", không "có chi" để vấn vương là thế !
Bốn câu cuối của bài thơ là một sự gói gọn những lư giải dù có dài đến ngàn trang cũng không nói hết về Huế và tại sao thương Huế nhiều đến thế!


"Không chi cả mà nghe đời rất Huế
Hạt bụi hồng thiên cổ vọng bao la
Trong giọt nước chứa linh hồn biển cả
Nên Huế gần mà Huế cũng rất xa"


Dạ vâng "Huế rất gần" v́ Huế ở ngay trong tim của tác giả (và những người xa Huế) "mà Huế cũng rất xa " v́ bây giờ tác giả đã xa Huế rồi, vời vợi phía trời Tây!


Huế ,ngày 27/12/2017
Bich Hà
 

 

Xin mời độc giả thưởng thức đầy đủ bài thơ:

RĂNG CỨ Đ̉I THƯƠNG HUẾ
(Tác giả : Trần Kiêm Đoàn)

Huế có chi mô mà đ̣i thương dữ rứa
Hạ nắng cháy ḿnh mùa đông lạnh cắt da
Dải đất hẹp Trường Sơn ra tận biển
Cuối tháng mười băo lụt cũng không tha

Nhưng khổ quá
Tui cũng là dân Huế
Đă xa quê khi mới nửa đời
Nơi đất khách có đủ điều mơ ước
Rủng rỉnh lợi danh tưởng quên được Huế rồi

Ma quỷ bắt cứ đăm đăm về Huế
Nhớ nhịp cầu thổn thức với ḍng sông
Tô cơm hến dĩa xôi mè buổi sớm
Cháo gạo nghèo răng thương Huế rưng rưng

Tui đă tới đă đi nhiều xứ lạ
Cũng lặng nh́n bao cảnh đẹp kiêu sa
Nhưng nét Huế không đến từ đôi mẳt
Tự trong ḷng thăm thẳm Huế lan ra

Im ắng măi theo tượng đài cổ tích
Huế ngập ngừng như lời ngỏ t́nh nhân
Mắt rơm rớm cắn môi là đă nói
Không hẹn ḥ mà nhớ tới trăm năm

Không chi cả mà nghe đời rất Huế
Hạt bụi hồng thiên cổ vọng bao la
Trong giọt nước chứa linh hồn biển cả
Nên Huế gần mà Huế cũng rất xa

Chiều mùa Thu Natomas Park 11-2017


 

 

 

art2all. net