HOÀNG THỊ BÍCH HÀ

 

 

 

VẪN VẸN NGUYÊN T̀NH TRONG CÁNH THƯ


 
Hôm nay, lục lại tờ thư cũ
Vẫn vẹn nguyên t́nh, trong cánh thư
Kỷ niệm thuở nào, vừa thức dậy
Viết lại đôi ḍng, gửi cố nhân

Buổi ấy thương em…xuân vời vợi?
Đôi bờ giới tuyến, đă cách ngăn
Người ở bên Tần, xa xăm lắm!
Em ... Sở bên này, cách đại dương

Anh nói với em: Nhớ thương nhiều!
Mỗi chiều đơn lẻ, bóng cô liêu
Lang thang xứ lạ, mơ ngày cũ
Em xót xa ḷng …anh dấu yêu!

Nhớ những ngày xưa, chiều mưa đổ
Nép ḿnh trong gọn, cánh tay anh
Anh sợ gió chiều, em cảm lạnh
Cởi áo khoác ngoài, để che em

Giờ viết vần thơ, chỉ riêng em
Thiết tha nồng thắm, mối duyên đầu
Năm tháng mùa đi, không phai nhạt
Vẫn vẹn nguyên t́nh, thuở xuân xanh

“Em là lẽ sống” thật sao anh?”
“ Nguồn nhựa trong cây” dưỡng “lá cành”
Lời nói, răng mà thao thiết quá!
Làm sao không thổn thức, trong tim

Anh cũng…bầu trời của riêng em
Là v́ sao, chiếu ở trong ḷng
Cuộc sống tinh thần - là anh đó
Khung trời kỷ niệm, của ngày xanh

Cuộc sống thăng trầm, cùng dâu bể
Làm sao tránh khỏi, những đa đoan
Mỗi lúc gặp gập ghềnh, giông băo
Miền xưa dịu ngọt, nghĩ về anh

Thượng đế tặng em, giấc mộng lành
Một thời hoa mộng, thuở bên anh
Dẫu mối duyên t́nh, không trọn vẹn
Vẫn măi trong thơ: Một Chuyện T́nh.

 


Hoàng Thị Bích Hà

 


 

art2all. net