|
HOÀNG THỊ BÍCH HÀ
VIẾT TRONG NGÀY MỞ
CỬA MẢ CỦA ANH
Người anh thi sĩ
TRẦN DZẠ LỮ

Hôm nay là ngày mở cửa mả của
anh (31/01/2024) mà em vẫn chưa thực sự tin là anh đă đi xa. Mới đây
thôi anh đă vào tương tác, nhận xét, cảm ơn, đều đặn hằng ngày với từng
chia sẻ của em cũng như các bạn bè tâm giao, bạn đọc thân thương,…Rồi
anh cáo ốm dặn đừng ai nhắn gọi, em cũng tưởng anh chỉ ốm xoàng như mấy
bữa mà thôi! Anh bảo bệnh già mà! Thế mà bây giờ anh đă vĩnh viễn đi về
miền an tịnh!
Bích Hà và Huỳnh Bấp là những đứa em tinh thần của
anh trong số những bạn bè thân hữu (là em đời không do cùng cha mẹ sinh
ra nhưng anh em hợp nhau th́ chơi với nhau chia sẻ ngọt bùi, lấy sự chân
thành làm căn bản). Huỳnh Bấp khóc nhiều lắm, em th́ không khóc được v́
nước mắt lặn vào trong. Chồng em cũng quư anh, vợ chồng em buồn và ḷng
nặng trĩu mấy hôm nay. Chúng em hôm nay thành tâm cầu nguyện cho linh
hồn người anh tài hoa kính mến sớm siêu thoát, không vướng bận điều chi
ở cơi ta bà lắm thị phi này! Cầu mong anh thanh thản về miền mây trắng
an nhiên. Ở đó anh sẽ gặp lại chị - người vợ tào khang của ḿnh như vậy
cũng không c̣n cô đơn nữa mà anh chị sẽ có nhau như cách đây mấy năm về
trước anh nhé!
Nợ chữ nghĩa thơ văn xem như anh đă trả xong kiếp này.
Anh đi nhưng vần thơ th́ vẫn ở lại, là món quà bất chấp thời gian dành
cho người thân, bạn bè và những bạn đọc yêu mến thơ Trần Dzạ Lữ.
Thế là hết! Từ nay bóng dáng anh không c̣n lang thang trên miền chữ
nghĩa để post bài, comment, tương tác với bạn đọc và thi
hữu văn chương.
Em th́ làm thơ, viết văn, viết b́nh luận,…mảng nào em cũng viết chút
chút tùy cảm hứng, viết theo cảm xúc và viết v́ đam mê, cứ thả hồn mặc
cây bút tùy tâm. Có lần em hỏi anh: Theo anh em nên tập trung đi sâu vào
mảng ǵ? Anh ôn tồn bảo:
-Em nên đi mảng phê b́nh!
Em bảo anh:
-Dạ em sẽ cố gắng, bởi v́ em tham khảo ư kiến của anh, của các bậc tiền
bối như nhà văn Trần Kiêm Đoàn, nhà văn, nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ cũng bảo
em như thế!
Vâng em nghe lời các bậc đàn anh đáng kính trong giới cầm bút, hiện tai
em chưa viết được ǵ nhiều nhưng em sẽ cố gắng hơn trong thời gian tới!
Nhưng thỉnh thoảng nếu cảm xúc bất chợt trào lên th́ em cũng ghi lại đôi
ḍng về thơ hay tản văn, truyện ngắn ǵ đó để trải nghiệm thú vui của
người sáng tác. Với em viết theo cảm xúc, viết v́ đam mê và c̣n viết để
hạnh phúc nữa. C̣n bạn đọc đón nhận được chừng nào tốt chừng đó bằng
không th́ thơ văn vẫn là nơi cho ḿnh gửi gắm cảm xúc! Chừng đó thôi th́
cũng đủ ư nghĩa rồi!
Viết văn hay làm thơ mà đặc biệt là làm thơ th́ không thể không lăng
mạn. Những vần thơ ngọt ngào lăng mạn của thi nhân càng không thể thiếu
bóng giai nhân.
Nhờ các bóng hồng mà người anh thi sĩ tài hoa của chúng tôi đă có những
vần thơ t́nh da diết để lại cho đời.
Em nhớ có lần anh làm một bài thơ t́nh. Bạn anh hỏi viết cho ai rứa? Anh
không trả lời, nói đúng ra là không thể trả lời! Em đă thay mặt anh trả
lời cho người ta:
Đừng hỏi thi nhân: ai người trong mộng?
Mà người thơ thao thức những câu… vần
Có đôi khi ở đâu đó thật gần
Cũng có thể dáng “Kiều thơm” kiếp trước
Vậy cũng đủ cho ngày đêm ao ước
Mộng sum vầy tay nắm lấy bàn tay
Gửi vào thơ say đắm… những ngọt ngào
Tuôn dào dạt t́nh thơ…lưu hậu thế!
(Hoàng Thi Bích Hà)
Sau khi anh qua đời, bạn bè dành cho anh những bài viết, những ḍng chia
sẻ thật cảm động:
Chị Đặng Lệ Khánh (chủ biên Web art2all.net) gửi: “Cám ơn em cho tin.
Thật là bất ngờ quá. Dù chị chưa hề gặp, chưa hề một lần nghe tiếng nói,
nhưng thấy rất gần. Đọc thơ TDL luôn luôn có cảm tưởng như bao nhiêu tâm
t́nh, vui buồn thương nhớ trong ḷng thi sĩ đều tuôn ra bằng hết. Đó mới
là thi sĩ đích thực, không màu mè, không làm dáng, không bắt chước ai
hết. Chàng ta ở một cơi riêng, nhưng không cô lập. Lời thơ đi thẳng vào
ḷng người đọc, khơi nụ cười, khơi giọt lệ, khơi trái tim ấm đẫm t́nh
yêu. Thật vô cùng thương tiếc.”
Xin trích dẫn một số bài mà Bích Hà có đọc được trong số nhiều bài viết
nữa về anh:
- Vĩnh Biệt Thi Sĩ Trần Dzạ Lữ [1948 - 2024],
Thôi Hết Long Đong (Lê Hoàng Tuấn Kiệt)
- Kính Tiễn Nhà Thơ Trần Dzạ Lữ- Hoàng Thị Bích Hà
- Vần Thơ Cho Bạn Hiền Trần Dzạ Lữ Đă Đi Xa (Trần Thoại Nguyên)
- Vô Cùng Thương Tiếc Lữ Ơi (Chương Lê Văn)
- Ai c̣n hát dạo bên đời (Nguyễn An B́nh)
- Tiếc thương nhà thơ Trần Dzạ Lữ (Quỳnh Nghi Hồ), Từ Hoài Tấn, Nhă Tiên
Nguyễn
- Tran Nguyen (Tiếng Thơ Ly Tao: “Nh́n qua các bạn thơ văn, bạn hữu ai
cũng kính nhớ, quư mến anh thật nhiều, cái chết của anh thật nhanh,
không thể ngờ được. Anh Trần Dzạ Lữ ơi, ḍng thời gian đă cuốn anh đi,
và mất hút, cuộc chơi với bè bạn từ nay đă vắng anh. Trân chúc anh vui
chơi an nhàn cỡi trời an lạc nha anh. Thương nhớ anh thật nhiều” (Trân
Nguyễn)
- Ng Lu đăng bài Trần Dzạ Lữ Và Hát Dạo Bên Đời (Trần Doăn Nho viết
2008) “như một nén nhang tưởng nhớ bạn văn vừa từ biệt bạn bè, về cơi
mây trắng”.
- Người chị họ của anh có bài thơ Tiễn Em với những câu thơ hay
và rất cảm động:
“Bài thơ chị tiễn em lần nữa
Là hết là thôi những vui buồn
Nơi cơi em về thơ bát ngát
Vẫn c̣n đọng măi giữa trần gian...”
“Tiễn Em” (Lê Thị Ái Niệm)
- Lưu Xông Pha: “Những nén nhang cặm xuống cơn đau ba phần tư thế kỷ"
Đứa con gái nấc Ba ơi
Giọt lệ lăn dài trên mạng
Thi sĩ qua đời
Thơ không là thủ phạm
"Dọc đường văn nghệ"* đi chung
Giông băo cuộc đời mạnh ai nấy đở
Anh mải mê "Hát dạo bên trời"**
Đề "Thơ t́nh trên bao thuốc lá"**
Mặt hiền như đất
Nụ cười lan tỏa hương thơm
Những câu thơ vớt từ vũng lầy
Màu nắng vàng âm ỉ
Là nỗi buồn rứt từ ruột Huế”
(Giữ Sạch Mà Đi-Lưu Xông Pha)
Và c̣n nhiều nữa những ḍng chia sẻ rất cảm động từ: Vũ Khuyên Cali,
Trang Bùi, Bích Lệ, Dư B́nh,…Ở nơi chín suối có lẽ anh cũng ấm ḷng.
Thơ hay không thể thiếu giai nhân. Có những bóng hồng
tạo chất xúc tác cho anh có cảm hứng làm thơ. Người yêu thơ cũng có lời
cảm ơn các bóng hồng đối với các nam thi sĩ và ngược lại giới tính với
các nữ thi sĩ. Nhờ có họ mới có thơ hay. Các nàng thơ (không phải là một
mà là nhiều hơn một) gặp nhau tại một người thơ cũng đừng xin trách
người thơ nhé! Bởi v́ người thơ luôn có nhiều người yêu thơ hâm mộ, như
ông anh thi sĩ của chúng tôi cũng có số đào hoa chứ không phải là không
đâu, nhưng người thơ của chúng tôi biết phận ḿnh, luôn biết nghĩ cho
cuộc đời và trách nhiệm, cũng không tính được cuộc vuông tṛn với ai,
nên cũng chỉ vui buồn thơ phú giao lưu cùng nàng thơ trên mạng ảo mà
thôi!
Người thơ gặm nhấm cô đơn cùng với cảm xúc và ngôn từ (bởi người t́nh
trăm năm đă về miền mây trắng trước anh 10 năm). Người thơ càng cô đơn,
càng lắm ẩn ức th́ mới cho ra những sáng tác chạm trái tim người đọc. Và
vui buồn, vui ít buồn nhiều thường là tâm trạng chung của các thi nhân.
Thường ngày, đôi khi có những vui buồn anh thường chia sẻ với chúng tôi,
những đứa em đời chân t́nh anh không ngần ngại. Cách đây 5 năm, có lần
anh nói với tôi:
-Có một nàng thơ đă xa cách anh rồi, mấy lâu nay nàng không tương tác ǵ
hết!
Tôi bảo anh, có lẽ chị có lư do riêng ǵ đó, anh chủ động gọi điện hỏi
thăm xem sao?
Anh bảo: Người ta nói bận chăm sóc mẹ già và cháu nhỏ nên không tương
tác nữa!
Sau này không thấy anh nhắc đến nữa th́ thôi, đời người như một chuyến
tàu, có hành khách lên xuống, đến và đi cũng là lẽ thường.
Anh có bài nhiều bài thơ tạo cho tôi nhiều cảm xúc, nhiều khi tôi nhập
vai họa lại cho anh vui. Cũng có những bài trong vai tṛ của người bạn
tâm giao để hiểu anh, an ủi anh!

CHẢ NHẼ
Chả nhẽ ngồi nghe ḷng mối mọt
Khi chiều treo cổ bến hoàng hoa?
Phong trần cạn kiếp, chưa nguôi nhớ
Chén rượu ngang mày nâng xót xa...
Uống rượu bao giờ cho đủ ấm
Giang hồ trong mắt cố nhân đây?
Chả nhẽ khoanh tay chờ mối nhện
Tơ ḷng cuộn chỉ rối trong tay?
Cứ như kẻ lạ sầu ngơ ngác
Qua đường ném vội một ngày quên
Có không, không có thôi đành bước
Ngựa gầy cũng giục vó qua đêm...
Mỹ nữ xưa nay làm bại tướng
Chả nhẽ ta giam mộng hải hồ?
Ra đi, dẫu có ṃn quan tái
Cũng cười khinh bạc với trăng xưa...
Trần Dzạ Lữ
***
KHÔNG LẼ
Không lẽ trời cao không có mắt
Tài hoa một kiếp vẫn cô đơn
Lăng mạn có thừa, dư hào sảng
Biệt tài thơ phú mấy ai qua
Có lẽ ra đời "nhầm thế kỷ"
Cuộc đời dâu bể gắng mà bơi
Bóng mỹ nhân vần thơ cứ chơi vơi
Đầy nhung nhớ, đâu người kê tay gối ...?
Mỗi phong sương, trầm luân người nếm đủ
Chắt lọc vào thơ những giọt ngọc cho đời!
Chén rượu ấm ḷng hồn lăng tử
Nh́n đời như thể áng mây trôi
Mắt môi buổi ấy c̣n đâu nữa
Vó ngựa du mục vẫn trong mưa
Thôi th́ hương lửa gửi ngày xưa
Vẫn sải bước chân mộng hải hồ
Vô thường - khi có, khi không có
Cuộc đời vẫn đẹp, vẫn rất thơ!
29/5/2020
Hoàng Thị Bích Hà
Bạn bè viết về anh nhiều lắm: Xin trích lại đôi ḍng cho “người nằm
xuống” ấm ḷng cơi thiên thu.
"Cũng đều là nỗi buồn chia cách. Lời thơ đơn giản. Hơi thơ nhẹ, êm.
Nhịp điệu chậm răi. Mấy chục năm trôi qua với bao nổi trôi, cay đắng, Lữ
vẫn giữ một cách “hành thơ” riêng của ḿnh, không cần cách tân, không
cần khám phá, không cần kỹ thuật này kỹ thuật nọ ǵ ǵ hết. Không cần
giả danh, theo đuôi. Không “thiền”, không “đạt đạo”, không “hư vô”,
không khinh thế ngạo vật, ngạo người ngạo đời và ngạo ḿnh. Lữ làm thơ
với những ǵ sẵn có trong ḿnh. Hiếm khi t́m thấy trong thơ Lữ những cặp
từ Hán Việt phảng phất mùi triết lư thời thượng, làm dáng. Lữ làm thơ cứ
như là làm cho ḿnh đọc. Buồn th́ nói là buồn. Vui th́ nói là vui. Không
giả vờ vui, giả vờ buồn. Một nỗi buồn hiền lành và chân thật." (Trần
Doăn Nho)
“Tài hoa phát tiết sớm, báo hiệu một sự nghiệp thơ rỡ ràng về sau.
Thực tế, suốt mấy thập kỷ dài dằng dặc, Trần Dzạ Lữ đă ăn nằm son sắt
với chữ nghĩa, làm thơ và mê thơ đến kiệt cùng. Có thể, ông không thừa
tài hoa tư tưởng để làm chuẩn mực cho kẻ khác nương theo tựa vào, song
cũng không hề thiếu bản năng sáng tạo khu biệt để tránh đi con đường
đồng phục đồng dạng với những người làm thơ khác. Và, sau tất cả, dù bất
kỳ chủ đề nào, thế sự hay t́nh yêu đôi lứa, th́ giọng thơ ấy vẫn vẹn
nguyên một màu sắc của thâm trầm, với những rung động tế vi.” (Lê
Hoàng Tuấn Kiệt)
Anh cũng có những bài viết tâm huyết dành cho bạn bè văn nghệ trong đó
có bài cho em thật chân t́nh và nhiều cảm xúc: Xin cảm ơn người anh tài
hoa, kính mến! Yên nghỉ nhé anh!
HOÀNG THỊ BÍCH HÀ
_________
Bạn đọc quan tâm kích vào đây nếu có thời gian:
https://www.vanchuongviet.org/index.php?comp=tacpham...
art2all. net
|