Đ I X A
[ cùng ntkm ]

•
Đừng ban khen thơ
Hãy cảm nhận tôi như lời
Tôi viết bằng những chiếc ròng rọc bên ngoài không gian
Tôi viết mối gió luồn qua khe cửa
Cùng thức đêm với từng bản thể cô đơn
Tôi muốn thơ đồng hành trầm cảm
Nâng vực thanh âm dậy
Như con mắt dạ quang
Soi rọi ngày đang tới
Đừng mổ xẻ ung thi
Khối u thơ có khi là hành trình ngây dại
Tôi bắt đầu viết
Từ một vết xước chưa biện tình
Niềm yêu vẫn tung tẩy
Trong từng mạch xuân lai
Đừng bảo hành thơ tôi
Không có phẩm vật quý giá
Chỉ là những chuyến viễn du
Vô điều kiện
[π]
h o à n
g x u â n s ơ n
Tân Xuân Bính Ngọ
art2all.net