L Ụ C N
G Ô N T ̀ N H

Ta bay vào chỗ không người
Cuộc phiêu lưu của rác rưởi
Đi t́m vầng trán đôi mươi
Chỉ thấy nếp nhăn rười rượi
Tự v́ mơ ước như chim
Em dang cánh mù tuyệt tích
Dưới tán lá khô im ĺm
Ta hát ví chiều dương mịch
Lối ṃn như những vết thương
Hoa dại không buồn khép mắt
Chiếc gai của một bông hường
Nhọn hoắt trên từng nốt nhạc
Ôi ca thương ôm nỗi niềm
Khuya bóng sương nào thức giấc
Bài thơ tự ḿnh niêm phong
Chữ rụng âm thầm hương nhặt
Nếu như đêm dài mướt lạnh
Ta ngồi đồng thiếp dương sa
Người qua lại không tin nhắn
Cổng đâu vừa khép lại nhà
B́nh minh dụi mắt lấm lem
Biết em bắt đầu ngày mới
Khi không vạt nắng thiệt mềm
Bỏ đi xa không chờ gọi
Ta cố bay vào phế tích
Vai em vẫn gầy như xưa*
Chiếc áo tuồng như mây rộng
Nhốt ta một nỗi nhớ vừa
•
h o à n g x u â n s ơ n
15 mai 2026
Tranh Đinh Trường Chinh
* ư, TCS, Hạ Trắng
art2all.net