|
Hồ Chí Bửu

TÌNH QUA MẠNG…
tự nhiên sao ta chui đầu vào blog
quen em thương em rồi yêu luôn
tình yêu sao giống như thòng lọng
ta treo mình như thể treo chuông
chuông ngân còn có người sùng bái
ta ngân chỉ đồng vọng hư không
ta vốn dĩ là tên si dại
khi yêu ai là yêu đến tận lòng
và cứ thế mỗi đêm lên mạng
không nghe tiếng em là ta muốn nhảy lầu
em vốn biết ta tên liều mạng
nên dịu dàng : em chả dám đâu !
em Qui Nhơn nắng về trên biển gió
ta Tây Ninh mưa ướt núi Bà Đen
sao ngớ ngẩn với một người chưa rõ
vội thương ai qua phố nhỏ không đèn
vào blog như thăm khu vườn lạ
có hoa chanh hoa bưởi hoa hồng
có chim phượng chim oanh và chim cú
có kỳ đà cắc ké lẫn kỳ nhông !
ta rất muốn sửa mình cho đứng đắn
nhưng sao thơ cứ mai mỉa bất cần
trong trận tuyến ta chưa hề chiến thắng
chùa khép rồi còn vọng tiếng chuông ngân
gẫm lại ta yêu nhau như bồ tát
yêu chúng sinh lục dục thất tình
những lời thơ ta xem như hạt cát
trả về em với biển rộng lung linh
kết thúc – thôi, xin em đừng khóc
giống như lần em khóc để ru ta
hãy tiếp tục comment cho bạn đọc
chuyện chúng mình – rồi sẽ phôi pha…
NGẠO MẠN
em đọc thơ – bảo thơ ta ngạo mạn
ừ, một chút thôi – chỉ một chút thôi
ta đấm ngực thơ tuôn ra lai láng
nhìn xa đi – thơ ướt một góc đời
là thế đó – thơ ta luôn có ớt
một chút tiêu pha trộn một chút gừng
ớt thì đẹp tiêu thơm gừng nồng ấm
nhưng ăn nhiều coi chừng nhảy cà tưng
em lại bảo thơ ta có nhiều người dị ứng
cũng đúng thôi- thơ hão hán giang hồ
chặt chặt – đâm đâm – trả thù – rửa hận
đọc tối ngày không thấy chữ nam mô
ta xuống núi chẻ chữ thiền đứt nghiến
rẽ mây đen bước nhẹ xuống trần
không thấy gì chỉ thấy toàn lủ kiến
đang tranh giành hai hạt lợi danh
quá chán nản ta đi luồn vô núi
định lên non cao sống với thú cầm
bỗng gặp một nàng áo vàng hoa cúc
thôi trở về làm thơ tiếp - tự ngâm…
hồchíbửu
art2all.net
|