Lâm Băng Phương

 

 

ĐỒI VỌNG CẢNH

 



Đứng trên đồi Vọng Cảnh
Ngỡ Đà Lạt mộng mơ
Tay hơ nghe mát lạnh
Rừng thông rợp bóng chờ.

Ḍng sông Hương xanh lơ
Uốn bồng đồi thông biếc
Dơi riết bóng con đ̣
Nhớ giọng ḥ Huế thơ.

Gió cuốn theo bụi đỏ
Thơm tho quyện tay người
Làng Thuỷ Xuân rực rỡ
Tím hồng đỏ… Sắc nhang.

Tựa vào nhau nhẹ nhàng
Nghe nhịp thở lâng lâng
Không gian chừng lắng đọng
Đôi ta giống t́nh nhân.

Ngày xưa vua văn cảnh
Có kiệu lộng cờ giăng
Có quan quân bên cạnh
Có tùy tùng mỹ nhân.

Ngày nay em có anh
Bước từng bước khoan nhặt
Tay trong tay d́u dắt
T́nh dào dạt thêm xanh.
 


LÂM BĂNG PHƯƠNG

 

~~oOo~~

 

 

art2all.net