|
CHỮ ĐỨC 德, Ư NGHĨA VÀ CÁCH VIẾT THEO HÁN TỰ
Chim chích mà đậu cành tre
Thập trên tứ dưới nhất đè chữ tâm
Chiết tự chữ ĐỨC theo câu thơ trên ta thấy:
- Bên trái có bộ 彳 xích (ở đây có h́nh tượng con chim chích đậu trên
cành tre) – Chích và Xích cũng cùng âm. - Bên phải Trên cùng có chữ thập: 十 Dưới chữ 十 là chữ Tứ: 四 Dưới nữa là chữ Nhất: 一
Dưới cùng là chữ Tâm: 心 * Chữ tứ 四 (罒) là chữ viết sai hoặc h́nh thức thư pháp của mục 目(罒) (mắt). Bộ xích c̣n gọi là bộ chim chích (彳) mang hàm ư là bước chân trái.
Cứ theo thứ tự của câu thơ mà viết từng phần của chữ Đức sẽ thấy chữ Đức dễ viết vô cùng. Có thể gặp chữ Đức trong Tứ Đức của người phụ nữ: Công, Dung, Ngôn, Hạnh (Người phụ nữ xưa phải có đủ Tam Ṭng Tứ Đức, Tam Ṭng là: Tại gia ṭng Phụ, Xuất giá ṭng Phu, Phu tử ṭng Tử)
CHỮ ĐỨC
Đặc điểm của chữ ĐỨC 德 được tạo thành bởi năm bộ thủ:
1/ Bộ xích (彳): có nghĩa là những bước chân chậm răi, từ từ, thong thả, trường ḱ. Bộ xích trong chữ đức có thể hiểu là muốn rèn “đức” hay bất ḱ một phẩm chất nào cũng vậy cũng cần có thời gian rèn luyện, phải tích lũy từng chút từng chút, không phải một bước mà thành.
2/ Bộ thập (十): có nghĩa là mười. 十 ngụ ư là nhiều, là đầy đủ, là thập toàn thập mỹ, mười phân vẹn mười, cũng có ngụ ư là bốn phương tám hướng. Điều đó có nghĩa rằng, con người dù ở đâu, lúc nào cũng phải dùng đức hạnh để đối đăi với người khác. Bộ thập xuất hiện trong chữ ĐỨC với ư nghĩa là dù ở đâu, ở phương nào cũng cần dùng đạo đức, đức hạnh để đối xử với người khác.
3/ Bộ mục (目): nghĩa là mắt 目 nằm ngang, ư nói người có đức là người có con mắt tinh tường, có thể phân biệt thị phi, đúng sai, thật giả.
4/ Bộ nhất (一): có nghĩa là một, 一 mang ư nghĩa là chỉnh thể, tổng thể, là toàn bộ, ư nói người có đức lấy đại sự làm trọng, không tư lợi cho bản thân, vạn pháp quy nhất, một ḷng một dạ, không tâm không tạp niệm, không vướng bận.
5/ Bộ tâm (心): có nghĩa là tâm. 心 là chỉ nội tâm, muốn tu dưỡng được đức th́ cần phải dựa vào tu dưỡng nội tâm. Tâm là bên trong, là thật ḷng, chân t́nh, trung thành. Tâm (心) là bộ phận dưới cùng của chữ đức (德), ư nói ĐỨC là trong đáy ḷng không có vụ lợi, tư lợi.
Hiển nhiên rằng một người muốn tu dưỡng đạo đức th́ phải tu dưỡng nội
tâm. * CÁCH VIẾT CHỮ ĐỨC THEO HÁN TỰ:
Chữ Đức 德 được tạo lên từ những phần như sau: Bên trái là bộ xích 彳 Bên phải trên cùng là chữ Thập 十 , dưới chữ thập là chữ Mục 目 , dưới chữ mục là Chữ nhất 一 , dưới cùng là chữ Tâm 心 tất cả kết hợp cấu thành chữ Đức 德
Cách viết chữ ĐỨC Qua chiết tự chữ ĐỨC ta c̣n thấy được người có ĐỨC cao th́ vô vi không vội vàng, mà thuận theo tự nhiên. Người có đức cao th́ thuận theo tự nhiên không có ư cầu đức cho nên có đức, người có đức thấp th́ luôn vội vàng và có ư cầu đức cho nên không có đức.
Nếu phân tích sâu, chữ ĐỨC này có nghĩa như sau: ĐỨC là thứ người ta tích được khi biết dùng mắt 目, dùng tâm 心 lắng nghe thiên ư, chữ nhất 一 trong tiếng Hoa cổ đại có nghĩa là trời, nhất ở đây cũng có thể hiểu là hợp nhất với ư trời. Ư trời là ǵ? Là khuyên con người hăy biết “kính thiên ái nhân” có nghĩa là kính trời, yêu người. Làm việc lành, nói điều lành, nghĩ điều lành, th́ đức sẽ tăng lên, dùng được cho bản thân và đức này có thể tích lại cho con cháu thế hệ sau.
Nếu muốn phân tích thành xích 彳, thập 十, mục 目, nhất 一, tâm 心 vẫn được. Dùng mắt, dùng tâm lắng nghe và làm theo và hợp nhất với ư của thập phương thần thánh, th́ sẽ có ĐỨC.
Có thể nói chữ “ĐỨC” quyết định hết thảy mọi thứ của con người, sâu cạn nhiều ít của đức hạnh, quyết định phúc phận và vận mệnh của con người. Cũng chính như “có đức mặc sức mà ăn” mà cổ nhân thường nói đến...
Chúng ta cần rèn học chữ Đức ngay từ khi c̣n bé thơ và áp dụng mọi lúc mọi nơi. Đức không tự nhiên mà có mà phải tích theo năm tháng. Bởi thế tiếng Việt có từ TÍCH ĐỨC!
*
Theo học giả Đỗ Chiêu Đức:
XÍCH彳: là Bước Chân Trái. Cũng có nghĩa là Bước Chậm răi. XÍCH vừa là Bộ vừa là Chữ. Khi là Bộ, thường đứng bên trái và được gọi là "Song Nhân Bàng 雙人旁". Có nghĩa là Bộ gồm có 2 chữ Nhân 人 chồng lên nhau 彳. Những chữ được ghép bởi Bộ XÍCH thường chỉ về Đi Đứng, Đường xá, Hành vi của con người.
Ta c̣n có một biến dạng của bộ XÍCH là chữ SÁCH
亍 (c̣n đọc là XÚC) là
Bước chân phải, nên XÍCH SÁCH 彳亍 : Bước chân trái một cái, bước chân
phải một cái là đi Tản bộ, là đi Bách bộ, đi chầm chậm, như trong
hai
câu thơ của Lư Chí đời Minh : 踟蹰横渡口, Tŕ trù hoành độ khẩu,
彳亍上灘舟。 XÍCH SÁCH thướng than chu.
Có nghĩa: Chần chừ trước bến đ̣ ngang, NGẦN NGỪ bước xuống thuyền sang bến bờ.
Một cách chiết tự khác về chữ ĐỨC:
"Một h́nh thức khác nữa của chữ Đức 德 là Đức 惪 (hay 悳 Đức) nầy đây. Bỏ hẵn bộ XÍCH 彳bên trái, và bộ Mục 目 được viết thẳng đứng hẵn hoi, hợp với chữ Thập 十 thành chữ TRỰC 直 là Ngay thẳng. Chiết tự chữ ĐỨC 惪 nầy gồm có TRỰC 直 trên, TÂM 心 dưới. Có nghĩa: Một tấm ḷng ngay thẳng! Vâng, MỘT TẤM L̉NG NGAY THẲNG đă là ĐỨC rồi!"
*
Trang web TINH HOA th́ luận bàn chữ Đức theo cách khác:
Chữ “đức” (德) là chữ Hán (thiên bàng) hợp thành từ các bộ “xích” (彳) , “thập” (十); “mục” (目); “nhất” (一); “tâm” (心) tổ hợp thành. Trong cuốn “Thuyết văn giải tự” giải thích: “Đức, thăng dă. Tùng xích thanh”, tạm dịch là: “Đức, cảnh giới nhờ việc làm tốt mà thăng hoa”.
H́nh chữ chọn dùng “彳” làm biên bàng, “㥁” làm thanh bàng. V́ vậy, “đức” có thể lư giải là đạo đức của con người, “tâm tính” (心性) của con người thăng hoa lên trên. Bởi “đức” có ư nghĩa vươn lên tầng thứ cao, cũng là chỉ tinh tấn trong tu luyện của người tu luyện. “Xích” 彳, ư là đi thong thả. Theo “Thuyết văn giải tự”, “Xích” (彳) giống như 3 khớp xương đùi, bắp chân, bàn chân của chân dưới của con người liên kết lại với nhau, ư là đi từng bước nhỏ.
Nhưng bước đi thong thả trong chữ “đức” (德) này, không phải là chạy, không phải nhảy, không phải đang tản bộ trên đất bằng, cũng không phải đang dậm chân tại chỗ, mà là từng bước một có in dấu chân đi lên trên, hướng lên trên. Đối với một người b́nh thường mà nói, sự ít nhiều của “đức” quyết định năng lực lớn nhỏ, mức độ của hạnh phúc, hướng đi và tầng thứ của luân hồi.
Vậy nên, muốn “được” th́ phải có “đức”, muốn “được” th́ phải “mất”, muốn “được” th́ phải “xả”, muốn “được” th́ phải cho đi. Đối với người tu luyện mà nói, sự ít nhiều của “đức” đă quyết định mức độ khó dễ trong tu luyện của người tu luyện, tầng thứ và quả vị có thể đạt được.
Phía bên phải của “đức” là “thập mục nhất tâm” (十目一心). Chúng ta trước hết nói về chữ “nhất” (一) trong này. Chúng ta hiện nay đều lư giải chữ “nhất” là chữ số 1, cho rằng chữ nhất chính là đơn giản nhất. Trên thực tế chữ số này là phức tạp nhất. Trong “Thuyết văn giải tự” giải thích đối với chữ này là nhiều nhất. Vậy “nhất” (一) ở trong đó được đàm như thế nào?
“Duy sơ thái cực, đạo lập ô nhất, tạo phân thiên địa, hóa thành vạn vật”, (tạm dịch là: Thái cực, Đạo tối nguyên sơ là được sinh ta từ “nhất”, sau đó tạo nên trời đất, sinh thành vạn vật). Vậy nên chữ “nhất” này nó là thủy tổ của vạn vật, là thủy tổ và bản nguyên của hết thảy mọi thứ. Từ “nhất” sinh ra âm dương, tạo ra trời đất. Vậy nên một nét ngang này thực tế chính là tách biệt trời đất, bên trên là trời, bên dưới là đất, c̣n “thập” (số 10) chính là “thế giới mười phương, bốn mặt tám phương”.
Vậy nên mọi người sẽ thấy chữ “đức” này rất có ư nghĩa, “thập mục” (十目) bên trên chữ “nhất” (一) chính là ư nói khắp trời đều là những con mắt. Chữ “tâm” (心) bên dưới chữ “nhất” đương nhiên chính là chỉ nhân tâm, vậy nên con mắt của khắp trời đều đang nh́n vào cái tâm của con người.
Quá khứ có một câu nói “trên đầu ba thước có Thần linh”, “làm chuyện trái với lương tâm ở trong pḥng tối, mắt Thần lại thấy rơ như ánh điện”. Chính là nói khắp nơi đều là con mắt của trời, con mắt khắp trời đều đang nh́n xuống mặt đất này. Từ đây có thể thấy người xưa cho rằng cái ǵ là “đức”? Chính là không kể có người đang dơi nh́n bạn hay không, có pháp luật truy cứu bạn hay không, hành vi của bạn nếu phù hợp với đạo trời, th́ mới là “đức” thật sự.
Lăo Tử nói: “Vạn vật mạc bất tôn Đạo nhi quư Đức”, ư là muôn vật đều tôn
trọng Đạo và quư trọng Đức; muôn vật nếu không có Đạo th́ không thể
sinh, không có Đức th́ không thể thành được. Vạn vật trong cơi trời đất
sở dĩ có thể sinh tồn và phát triển, đều là bắt nguồn từ sự dưỡng dục
của đạo đức. Đức là một loại vật chất cao năng lượng nh́n không thấy, sờ
không được nhưng lại thật sự tồn tại. La Thụy sưu tầm và biên tập
|