|
Lê Minh Hiền
PHƯỢNG

Mây giăng bên này
về mưa bên ấy
gởi hạt ân cần
thăm người năm cũ
gởi hạt mưa gầy
rơi trên má ai
hạ đỏ Phượng xưa
những chiều hai đứa
đưa nhau đi về
mưa khuya mộng lạ
Người ơi!, sao quên!
.
Đường xưa chợ huyện
dáng người tăm mây
dặn ḷng không nợ
sao hoài tơ giăng
mưa nào không buồn
t́nh nào không quên
tôi qua xứ người
tóc đời vài sợi
rơi ngang ngậm ngùi
t́nh đầu khó quên
nhớ Người! Người ơi!(1)
Đêm
qua Nguyên lại chiêm bao gặp Phượng! Phượng, người yêu đầu tiên, người
viết nên chuyện t́nh đầu đúng nghĩa của Chàng. Chiều đang xuống dần, sao
nắng vàng vẫn c̣n trong vắt, sao vẫn c̣n sóng sánh trên những phiến lá
xanh non!, cho Nguyên ngồi dưới mái hiên Tây, nơi xứ người, quá lâu, hơn
30 năm, đă nên cố quận, ngẫm lại đời ḿnh mà buồn. Nguyên rất lăng mạn
nhưng chung t́nh, yêu ai yêu măi người ta. Một đời hoài trồng cây si.
Suốt một đời phiêu dạt, Nguyên không nhớ ḿnh đă trồng bao nhiêu cây si.
Khởi đi, “thất t́nh” ngay từ thuở lên 5 v́ cô láng giềng “Cách
nhau cái dậu mồng tơi xanh rờn(2)”, ngày ngày cùng nhau tập đánh vần
trên hiên hè nhà nàng, dưới tàn cây trứng cá xanh um. Rồi lên 10 v́ cô
hàng xóm cách nhau hai bên con đường khu phố nhỏ có đôi mắt tṛn, đen
lay láy và to lạ lùng là chị em song sinh với một thằng bạn thân nhất
hồi đó. Chiều nào Nguyên cũng ngồi chờ trên gác nhỏ để được trông thấy
cô bé đi ngang bên kia đường vào cái chợ nhỏ, trong xóm nhỏ Khu Sáu dọn
hàng cho mẹ. Rồi vào trung học trồng ngay cây si cô giáo người Huế dạy
văn mới ra trường, tuổi chừng không hơn bà chị kề của Nguyên là bao. Cô
giáo tên Ngọc Anh, cô kư tên Na. Khi nào bước xuống bục giảng, cô giáo
thích vén áo dài, ngồi ghé bên cạnh thằng bé là Nguyên ngồ ngộ, ngu ngơ
mà giỏi văn nhất lớp, ngồi ngoài cùng dăy bàn trên cùng, ngay bên dưới
bục giảng, và nói với nó những câu mà chàng đă quên bẵng nhưng nghe sao
vừa mơ hồ rất xa, vừa như mới hôm qua cái giọng Huế đẹp và dễ thương như
một bài thơ t́nh của lứa tuổi mộng mơ, và mùi hương nước hoa liêu trai
từ người cô giáo qua tà áo dài theo Nguyên vào trong những giấc mơ nghê
thường khi đêm về.
.
Sau hai năm đầu vào trung học ở trường Cường Để, Nguyên chuyển trường
khác, nhiều năm trôi qua Nguyên trồng thêm một cây si với một cô bạn học
ngang lớp tên Ngàn, bên lớp nữ công, cùng quê Nội chàng, vùng ngoại ô.
Trong Nguyên vẫn c̣n đọng lại trong ḷng cái cảm giác mất hồn, lơ lửng
trên mây khi vô t́nh đạp xe ngang qua Eo Nín Thở bên bờ biển Qui Nhơn
bắt gặp Ngàn cũng đang đạp xe trên đường vào trường. Vậy là Nguyên rơi
vào t́nh cảnh không mong mà được: cùng sóng đôi đạp xe trong một buổi
trưa đẹp trời có nắng vàng, biển xanh, và gió lộng bên người đẹp. Cho
măi đến hôm nay, trời đă vào chiều, mà chàng không thôi lăng quên. Hay
Thân, cô bạn cùng khóa nội trú Lâm Sinh hiền làm sao. Chưa bao giờ
Nguyên bắt gặp nàng giận ai bao giờ. Nguyên thường kèm thêm toán lư hóa
cho Thân trong năm đầu học bổ túc cho hết cấp 3. Mấy năm gần đây qua fb
Nguyên đă liên lạc lại với Thân, và không quên ngay lần đầu gặp lại
nhau, chàng đă hỏi Thân có biết hồi ấy, suốt thời gian dài dưới mái
trường Lâm Nghiệp trên đèo Cù Mông(3) Nguyên đă thầm thương Thân không!
Và không thể quên, một hạt giống cây si chưa kịp ươm trồng trên mảnh đất
t́nh yêu lứa tuổi học tṛ mà ấn tượng khôn cùng v́ khuôn mặt xinh xắn,
không dấu náo nức dưới chiếc mũ rộng vành của một cô bé chắc đang trên
đường đi chơi xa cùng trong một chuyến xe qua đường. Nhưng lạ thường
là... sau cô giáo dạy văn, Nguyên không có những giấc mơ nghê thường
nữa! Và Nguyên đă không gặt hái được cho riêng ḿnh thứ trái chín trong
khu vườn địa đàng t́nh yêu cho măi đến hết một thời đèn sách.
.
Sau mối t́nh đầu với Phượng, Nguyên trồng cơ man những cây si: Nghệ ngồn
ngộn, nơn nà Nguyên có duyên gặp gỡ qua một đám cưới, trong một lần trên
đường về huyện công tác ghé thăm nhà một thằng bạn. Người con gái ấy có
một mùi thơm ngọt kỳ ảo như mùi trẻ thơ, đến nỗi chàng đă cuống cuồng
chỉ qua vài tháng, nếu dạo đó không xảy ra chuyện buồn, chàng đă “đưa
nàng về dinh”: C̣n vài ngày rước dâu th́ bà mẹ vợ hụt trổ bệnh ung
thư giai đoạn cuối và mất đột ngột làm mọi việc cưới xin thoáng chốc tan
tành. Vài năm sau Nguyên gặp một cô gái người Huế mỗi ngày, cắt chỉ
trong một shop may, lúc mới qua Mỹ, Nguyên đạp xe đến làm nghề ủi đồ.
Nguyên c̣n nhớ măi câu nói giọng Huế ngọt như đường, “Em lấy nước cho
anh uống hỉ?” khi nàng thấy chàng đang vất vả ủi cho xong đợt đồ cho
chủ shop mang đi giao đúng hẹn. Và một vết thương t́nh lụy sau cùng vẫn
c̣n mưng mủ, chỉ vừa mới năm kia, Nguyên c̣n có t́nh cảm với một cô gái
vẫn đang c̣n trong tuổi đôi mươi, đă là nguồn cảm hứng đau thương cho
hơn nửa phần sự nghiệp thơ ca của Nguyên, mà qua giây phút đầu tiên đối
với chàng không phải là một cú "Coup de foudre"(4). Nguyên những
ngỡ chỉ như hàng trăm cô gái khác quen biết nhau qua fb. Họ chỉ khởi sự
mặn nồng sau nửa năm, nàng có ít nhiều tài hoa thơ ca làm thăng hoa cho
nét đẹp của cô nàng này trở nên đẹp mê hồn trong con tim lăng mạn của
Nguyên. Nhưng đó là một câu chuyện khác... Ở đây là câu chuyện t́nh duy
nhất đúng nghĩa, cũng là mối t́nh đầu, mà Phượng, người con gái đă mang
đến t́nh trường đời Nguyên, một phận đời buồn tênh trong cơi người ta
này, cho chàng nếm mùi vị lạ thường, dẫu chỉ là mùi vị... Mùi vị yêu
đương ngọt ngào và cả giận hờn, chia tay, của thứ trái cấm hồng hoang
Nguyên chưa kịp hái xuống. Dẫu là một câu chuyện t́nh đẹp, lăng mạn,
nhưng giống như bao câu chuyện t́nh một chiều trước đó, và cả sau này,
cả đời Nguyên, chuyện t́nh đầu của chàng và Phượng cũng chỉ là một cơn
mưa bóng mây thoáng qua đời chàng, họ chưa kịp trao nhau một nụ hôn đầu
đời. Càng làm cho sa mạc t́nh trường đời Nguyên càng thêm khô hạn...
“...Em biết không hồn anh mùa đă lỡ
hẹn ḥ xưa nay trả lại Nguyên Thu
hương con gái phương Đông mùi c̣n đọng
giọt long lanh rơi xuống mái Tây hiên
Phượng Hoàng lạ nhớ ngô đồng về đậu
khúc liêu trai gợi thèm nụ hôn đầu.”(5)
... Tốt nghiệp ra trường về làm việc ở pḥng Lâm Nghiệp ngay thị trấn
một huyện lỵ, Nguyên gặp Phượng làm ở đội chiếu bóng huyện thuộc pḥng
văn hóa huyện, cách nhau chỉ một con đường đất nhỏ. Ngay giây phút đầu
tiên gặp Phượng, Nguyên đă “mặt trong như đă mặt ngoài c̣n e”.
Như đă từng bao lần, Nguyên những ngỡ rồi cũng chẳng đi đến đâu. Nguyên
thầm nghĩ ḿnh rồi cũng sẽ chỉ là kẻ chứng nhân, đóng vai quần chúng.
Nguyên vụng về, hay đăng trí, nói chi đến tài hoa. Dù sao, thuở ấy có
tŕnh độ trung cấp cũng là khá, lại từ thành phố về nên cũng không đến
nỗi vô danh tiểu tốt. Nhưng điểm yếu nhất là tướng tá Nguyên không nổi
trội ǵ trong đám con trai. Có bao giờ Nguyên dám tỏ t́nh, biết chắc có
dám cũng chỉ... Buồn ơi! Chào mi! Vậy đó, những ngày khởi sự yêu Phượng,
Nguyên là như vậy!
.
Nhưng có một đêm, buổi chiếu bóng kết thúc, bà con đă ra về hẳn, băi
chiếu vắng tanh, mênh mông trong bóng đêm không trăng, dưới bầu trời đầy
sao, chỉ c̣n mấy người loay hoay thu xếp máy chiếu, băng phim trong vùng
sáng từ chiếc bóng đèn nhờ chiếc máy phát điện. Trời vào khuya, Nguyên
dợm bước ra về trước, chợt chàng sững sờ, lạc hồn nghe Phượng nói, “Anh
ở lại đợi tí đưa Phượng về nha!”. Nguyên nghe có một luồng điện
xuyến xao vụt ngang đâu đó trong người chàng. Câu nói măi măi đầy ma lực
mỗi khi nhớ về. Và mối t́nh đầu của Nguyên khởi sự.
.
Nhưng như tên Phượng, có mùa phượng vĩ nào quanh năm rụng đỏ sân trường!
Mùa phượng vĩ t́nh yêu đầu tiên mà cũng là cuối cùng trên con đường t́nh
buồn tênh của Nguyên đến rồi đi, kéo dài không đầy 2 năm. T́nh yêu chấm
dứt sau lần Phượng từ huyện lỵ về tỉnh, một thành phố ven biển, đổi lấy
những bộ film mới cho đội chiếu bóng, ghé thăm Nguyên. Lúc này Nguyên đă
chuyển công tác về làm ở sở Lâm Nghiệp tỉnh. Lần đó, Nguyên vẫn vô t́nh
không nhận ra Phượng đă có ư thăm chàng lần cuối, nàng có thái độ lạnh
nhạt như một dấu hiệu ngầm cho chàng biết ḷng nàng đă đổi thay. Nhưng
rồi Phượng đă không nói ǵ. Phượng không bao giờ c̣n ghé cơ quan Nguyên
trong những lần đi về thành phố kể từ dạo ấy. Nguyên nào hay biết ǵ,
sáng hôm sau, ḷng đầy ắp hân hoan, Nguyên đạp xe qua pḥng trọ của
Phượng, chở Phượng đi ăn sáng, rồi chở Phượng ra bến xe trở về. Chỉ có
Nguyên ngu ngơ không biết chuyện t́nh đă rẽ ngang hướng khác, chứ sáng
hôm ấy trời đă nối tiếp âm u cho một cơn mưa dai dẳng, dài lâu đang
tới... và kéo dài măi măi sau cơn mưa Phượng mang vào thành phố hôm qua,
khi Phượng đặt chân vào thành phố, mưa cả đêm qua. Nguyên xách đồ cho
Phượng, đưa Phượng lên xe. Buổi sáng lạnh ngắt ngơ, mặt đường bến xe c̣n
lênh láng nước mưa đêm qua, và khuôn mặt Phượng, qua kính xe, điềm nhiên
đến lạnh lùng như tính cách của con người Phượng thuở ấy, riết rồi
Nguyên quen dần, có bao giờ bận tâm...
.
Như những cây si Nguyên cuồng mê vun trồng đă chết non khi chúng chưa
kịp bén rễ trước và sau mối t́nh đầu đời mưa bóng mây tạnh vội với
Phượng, họ chưa có với nhau dù chỉ một nụ môi hôn. Có phải chăng đó là
một trong vài chất liệu đă mang đến những cơn chiêm bao Nguyên gặp lại
Phượng? Đúng 5 năm sinh sống hợp pháp ở California, Nguyên đủ thời hạn
xin vào quốc tịch Mỹ. Vài tháng sau, sau một ca đêm như ngày qua ngày,
lại thêm một đêm trằn trọc, và một cơn chiêm bao tàn canh gặp lại
Phượng, sáng sớm Nguyên xuôi xe ra Bolsa(6), đặt vé bay về Việt Nam với
quyết tâm việc lập gia đ́nh. Nguyên cần gấp lại những tiếc nuối vô thức,
sang trang mới cho đời ḿnh. Nguyên vừa bước vào tuổi 40. Nhiều năm rồi
kể từ khi rời Việt Nam, chàng không nghe tin tức ǵ về Phượng, nhưng
chàng tin nàng đă yên bề gia thất. Như Kinh Kha, Nguyên tự nhủ với ḷng
ḿnh chuyến này một đi không trở lại nếu phải xách xe không trở lại
Cali. Nguyên mất gần 2 tháng ở Việt Nam, nhờ ông chú với tụi em, Nguyên
chọn được một cô gái, là cô giáo mầm non ở làng bên cạnh, và lo toan
xong việc cưới xin đâu vào đấy...
.
Vào buổi trưa, hôm sau ngày đám cưới, Chị Sáu Thau mới từ huyện lỵ vào
gặp Nguyên, chị nhận thư báo tin của chàng ngay buổi chiều của ngày đám
cưới, nên đành vào Qui Nhơn trễ. Chị Sáu Thau là bà chị có duyên chứng
nhân cuộc t́nh đầu của Nguyên. Nguyên hay hẹn ḥ Phượng tại nhà chị, v́
không xa phố huyện. Chị cho biết, tính ra không lâu sau khi Nguyên qua
định cư tại Mỹ th́ Phượng lấy chồng. Nguyên không ngạc nhiên, chỉ nghe
ḷng ḿnh một thoáng gợn sóng lao xao khi nghe chị cho biết đó chính là
Thuận, thằng bạn thân của chàng, làm cùng đội chiếu bóng với Phượng, nhà
nó ở ngay đầu chợ huyện lỵ. Chính nó đă dàn xếp cho Nguyên và Phượng gặp
nhau lần đầu ở quán nước. Và cũng chính nó, dạo Nguyên chuyển về thành
phố, ở ngoài đó chúng nó đă đến với nhau. Nguyên đă biết mọi chuyện,
chẳng bao lâu sau lần Phượng vào thành phố gặp chàng lần cuối cùng. Đưa
chị Sáu Thau về, trước khi chia tay, Nguyên dúi cho chị chút ít tiền,
chị vẫn c̣n nghèo như thuở nào, và hẹn qua hôm sau chàng sẽ mượn xe
Honda chở vợ ra huyện lỵ chơi. Thật ra chính là để t́m gặp lại Phượng
sau nhiều năm. Nguyên dặn chị nhắn Phượng đến nhà chị trước chờ chàng
ra. Sáng hôm sau, vừa rời nhà vài cây số trời đổ mưa tầm tả, coi bộ
không xong, Nguyên vội chở vợ trở về giữa hai cơn mưa. Trở về lại
California, qua điện thoại, chị Sáu Thau có nói, như đă hẹn Phượng có
xuống nhà chị để chờ Nguyên ra. Phượng có dẫn theo hai thằng nhóc lên
năm lên bảy ǵ đó. Dẫu sao, qua việc Phượng mau mắn đến nhà chị Sáu Thau
chờ Nguyên từ Qui Nhơn ra đă dường như chứng tỏ trong Phượng, Nguyên vẫn
có một vị trí nào đó, trong thuở vào đời của nàng. Không biết có bao giờ
Phượng mang Nguyên vào trong những giấc chiêm bao của nàng khi đêm sắp
tàn canh như chàng không. Như Phượng vẫn hoài t́m vào trong những giấc
chiêm bao của Nguyên kể từ khi nàng ra đi rời khỏi cuộc đời chàng cho
đến nay, dẫu lúc nhặt những lúc chàng c̣n độc thân, hay lúc thưa trong
quảng đường đủ dài đời sống vợ chồng của chàng, và cả trong thời gian
ngắn chưa kịp cho một mùa thu trở lại, một đoạn t́nh cuối lọc lừa, buồn
như một cơn mưa mây nơi hoang mạc hồn chàng.
.
Phượng tên đầy đủ là Trần Thị Phượng. Cái tên ngắn gọn, nghe sao thật
buồn thật khốn khổ, như báo hiệu đời nàng sẽ chẳng vui ǵ. Người ta hay
nói cái tên nó vận vào người. Lại nữa, Phượng tuổi con cọp... con gái mà
tuổi con cọp th́ dữ dằn, có số sát phu, cha mẹ không muốn chọn dâu có
tuổi Dần. Nếu vượt qua được th́ cuộc đời cũng không ra sao. Nguyên chưa
bao giờ quan niệm theo vậy. Nguyên chỉ thấy tính Phượng ít nói, có khi
nào hờn giận lắm th́ nàng giơ nắm đấm dứ dứ trước mặt Nguyên, chứ chẳng
thèm hơn thua ǵ lắm lời. Ngược lại tính cách của Phượng càng thu hút
Nguyên biết bao và chàng yêu nàng thật nhiều. Phượng nhă nhặn nhưng
không kết thân với ai trong đám con gái bên pḥng văn hóa huyện mà đội
chiếu bóng của nàng cũng là một bộ phận. Phượng sống cô độc, dường như
có mặc cảm về thân phận gia đ́nh. Đâu đó Nguyên nhận ra giữa chàng và
Phượng có những điểm giống nhau, không ḥa đồng lắm với thế giới chung
quanh. Nguyên thẫn thờ nghĩ, hay là Phượng đă qua đời trong một hoàn
cảnh bất thường, buồn tênh như cái tên của nàng. Có một lần Phượng dẫn
Nguyên về nhà nàng, sau một cái tết chàng từ Qui Nhơn, quê chàng, trở ra
làm việc, như để giới thiệu chàng với gia đ́nh nàng. Một mái tranh nhỏ
nghèo nàn giữa bốn bề đồng không mông quạnh. Và một bà mẹ với 2 đứa em.
Trong nhà trống trơn. Phượng kể Nguyên nghe: ba Phượng là một người lính
miền nam đă tử trận trong những ngày tháng cuối cùng của cuộc chiến...
thế rồi mẹ nàng dắt 3 chị em nàng, bỏ lại phía sau một quăng đời sống
đầy đủ ở chốn thị thành hồi cư về quê ngoại đến nay.
.
Nhưng người đă qua đời là chị Sáu Thau. Nguyên được tin chị Sáu Thau v́
bệnh nặng đă mất từ nhiều năm trước qua chị Bốn Thời, cũng là người ở
huyện lỵ, nhưng nhà chị Bốn thời bên cạnh một con sông, cách thị trấn
huyện vài cây số, khá xa. Hồi c̣n làm việc ở huyện lỵ, những chiều cuối
tuần Nguyên hay đạp xe xuống nhà chị Bốn Thời ở chơi đến sáng thứ hai
mới đạp xe lên pḥng lâm nghiệp huyện, cũng là pḥng ở của chàng sau giờ
làm việc. Nguyên quen biết chị Bốn Thời từ khá lâu chứ không phải đến
khi ra trường về huyện lỵ làm việc mới biết chị. Hồi đó anh Thế, chồng
chị, cùng khóa Lâm Sinh với Nguyên. Rồi sau, tốt nghiệp ra trường, anh
Thế được phân công tác về làm việc ở đâu đó ở tỉnh khác bên cạnh, là quê
quán anh. Anh chị Bốn Thời lấy nhau không lâu trước khi anh vào trường
nhập học. Dạo c̣n theo học 3 năm trên đèo Cù Mông Qui Nhơn, thỉnh thoảng
chị Bốn Thời hay vào thăm anh Thế, dẫn theo một con bé mới lẫm đẫm biết
đi trông bụ bẫm và khá kháu khỉnh. Năm kia, Nguyên nghe tin qua fb bạn
bè cùng khóa, anh Thế đang sống tàn tật sau một cơn đột quỵ, và đang ở
bên quê vợ. Nguyên vội gọi video fb call từ Mỹ về huyện lỵ thăm anh.
Nhưng do di chứng căn bệnh khá nặng, anh Thế quặt quẹo và nói chuyện rất
khó khăn, việc ăn uống c̣n phải nhờ vào chị Bốn Thời và con dâu cả. Nhớ
hồi c̣n theo học trên đèo Cù Mông, anh Thế đẹp trai, cao ráo, và dáng
dấp thư sinh, đá banh hay nhất trường. Chiều chiều lớp chia phe đá với
nhau. Nguyên cùng các bạn, có khi cùng một lúc ba thằng chạy theo giành
banh từ chân anh đến bở hơi tai mà không được, trong khi anh vờn banh và
cả hai tay vung ra như múa, thoải mái như đang khiêu vũ. Nay anh trở nên
một con người khốn nạn như vậy! Đúng là, "There's nothing important
under the sun(7)
.
Nên sau khi chào hỏi, an ủi anh đôi câu, Nguyên chuyển qua nói chuyện
nhiều với chị Bốn Thời hơn. Nguyên hỏi thăm về Phượng. Chị nói, gia đ́nh
Phượng vẫn đang sống b́nh yên. Nghe vậy, Nguyên mừng cho nàng, chàng nhờ
chị, khi nào đi chợ huyện th́ nhớ ghé nhà Phượng, v́ nhà Phượng (tức nhà
thằng Thuận) ở đầu chợ huyện, nói Phượng xuống nhà chị chơi, và gọi
video fb call cho chàng nói chuyện. Nhờ chị nhắn Phượng, Nguyên muốn gặp
Phượng, dù chỉ một lần. Sợ Phượng sẽ ngộ nhận Nguyên vẫn c̣n t́nh ư với
nàng, chàng dặn chị Bốn Thời nói rơ cho Phượng hiểu chàng muốn gặp lại
nàng như hai người bạn thân xa nhau quá lâu. Vậy thôi!, Nguyên nghĩ
Phượng sẽ thoải mái nhận lời nói chuyện qua điện thoại với Nguyên.
.
Lần sau Nguyên gọi về, nhưng dường như chị Bốn Thời có vẽ cố t́nh làm lơ
chuyện Nguyên nhờ. Măi đến khi Nguyên nhắc lại, chị mới nói vắn tắt, chị
có đi ngang nhà Phượng, lúc nào cũng thấy thằng Thuận đứng bên cạnh
Phượng, nên không tiện nói ǵ cả. Nguyên nghe lư do chị đưa ra sao ngây
ngô, ngồ ngộ, và xem ra chị chẳng mấy chút hào hứng nói về chuyện này...
Dạo trước khi về Việt Nam lấy vợ, Nguyên có viết thư trước cho chị Sáu
Thau và chị Bốn Thời hay. Đến khi trở về lại Cali, Nguyên mới biết đă có
thư của cả chị Bốn Thời và chị Sáu Thau trong lúc chàng đang ở Việt Nam.
Trong mỗi phong thư có cả mỗi tấm h́nh mỗi người con gái, cỡ tuổi như vợ
Nguyên, là h́nh con gái của hai chị. Nhà chị Sáu Thau cuối băi chiếu
bóng, không xa pḥng Lâm Nghiệp, hễ rảnh việc là Nguyên đạp xe xuống nhà
chị chơi, tụi nhỏ con chị Sáu Thau quyến luyến cậu Nguyên lắm, nhất là
con bé lên 5. Nhà chị Bốn Thời th́ xa hơn, phải đạp xe vào sâu trong
xóm. Hồi đó Nguyên một tháng một đôi lần vào cuối tuần chàng hay đạp xe
xuống ở chơi đến sáng thứ hai mới trở về thị trấn. Cha mẹ chị Bốn Thời,
nhất là chị, xem Nguyên như người trong nhà. Nguyên hay dẫn con bé con
chị Bốn Thời, cùng lứa tuổi lên 5 như con bé con chị Sáu Thau, đi mua
bánh kẹo trong xóm. Hai cậu cháu rất mến nhau. Đây là con bé chị Bốn
Thời hay dẫn vào thăm anh Thế dạo c̣n học nội trú trên đèo Cù Mông.
Nhưng lúc Nguyên xem h́nh th́ chúng đă là 2 cô thiếu nữ xinh đẹp. Nguyên
lẩn thẩn nghĩ, rồi cười thú vị... lúc ấy, giá như nhận thư hai chị sớm
hơn trước khi về Việt Nam, th́ chàng đă ra thăm hai chị ngay khi về tới
Việt Nam. Và có khi nào mọi chuyện đời Nguyên đă rẽ ngang một hướng khác
chăng!?
.
Nguyên không giải thích được trong mấy chục năm qua, trong những đêm
dài, sao Phượng cứ t́m về gặp chàng trong những cơn chiêm bao về sáng.
Có khi nào ḷng Phượng muốn t́m về gặp Nguyên do chút ray rứt v́ một ân
hận chưa nguôi nào đó chăng. Với Nguyên, gần 40 năm trôi qua, chàng buồn
tênh mỗi khi nhớ ra, dù ở hai phương trời ngh́n trùng xa cách, Phượng đă
không c̣n non trẻ như những ngày xa xưa. Nguyên b́nh tâm chấp nhận rằng
Phượng đă không c̣n là người con gái trong lứa tuổi đôi mươi của những
tháng ngày xưa xa. Phượng nay đă là một bà nội một đám cháu của nàng.
Riêng Nguyên, về chiều, tuy sống nhàn hạ song lắm cô đơn. Tụi nhỏ con
Nguyên, đứa đă thành tài, đứa đă thành nhân, chúng nó có lối sống không
tiếp tục lệ thuộc vào cha mẹ, không c̣n thích quấn quưt với chàng như
những ngày xưa c̣n bé. Từ nhiều năm rồi mấy cha con Nguyên ngày càng ít
gần gũi hơn trước. Có lần Nguyên ra phố chơi, đói bụng ghé vào quán phở,
nhớ con chàng gọi phone con út ra ăn cho vui, nó trả lời, giọng nói
tiếng Việt khá thuần, nhưng ngôn từ rất ngô nghê, buồn cười như nhiều
đứa con nít Việt sinh ra ở Mỹ là, "Jane đang bận", Nguyên hỏi con
đang bận ǵ, nó trả lời, hồn nhiên, tỉnh bơ, "Jane bận đi chơi với
bạn". Dẫu vậy, nhờ bản chất lăng tử, có ít nhiều khiếu văn chương đă
từng le lói từ thuở cắp vở đến trường, những năm về chiều Nguyên có
duyên bước chân vào lĩnh vực sáng tác thơ ca. Chính thơ ca đă là niềm
vui, nói đúng hơn thơ ca đă cứu rỗi tâm hồn Nguyên ra khỏi những sân si
đời thường, giữ chàng không đi vào cực đoan, thậm chí bế tắc khi về già.
Nhờ thơ ca, giữ tâm hồn Nguyên trẻ măi không già, trong Nguyên vẫn c̣n
đầy ắp những rung động t́nh tự của lứa tuổi vào yêu... chàng vẫn cảm
nhận rung động từ một thân thể con gái ngồn ngộn, một khuôn mặt xinh sao
bất chợt bắt gặp trên phố đông người qua. C̣n Phượng, trong Nguyên,
trong tàng thức của chàng, Phượng là Phượng non nơn, tươi mát, chín hườm
của ngày xưa và cả một trời kỷ niệm, chúng trầm tích tận đáy hồn Nguyên
và chờ khi đêm về hiển hiện trong những giấc chiêm bao tàn canh của
chàng, và để lại trong ḷng chàng chút dư âm trầm cảm nuối tiếc ngút
ngàn khi trời chưa kịp sáng rồi biến mất hẳn sau đó, sáng ra, với một
thực tế phũ phàng h́nh ảnh Phượng đang về chiều, như những bà bác già
hàng xóm chàng vẫn trông thấy hàng ngày, và cả như chàng, đang già đi
trong hiện tại. Oán hận người xưa chưa từng bao giờ tồn tại trong ḷng
Nguyên, chỉ là thoáng mây qua, đôi lúc, thuở khi biết tin Phượng đă quay
xe. Đă từ lâu, Nguyên hoàn toàn không c̣n chút nuối tiếc h́nh bóng người
t́nh đầu đă mù sa. Nguyên không tự ḿnh giải thích được v́ sao chỉ trong
những giấc mơ tàn canh Nguyên mới có cái cảm giác trông thấy đâu đây
trong ḷng ḿnh cơ hồ đầy những tiếc nuối những bóng h́nh Phượng thời
con gái của ngày xưa và bao kỷ niệm những ngày tháng cũ bên nhau, thuở
xanh mơ tuổi mộng! Thật lạ lùng, thật mâu thuẫn với ḷng chàng đă nguội
lạnh với người xưa những lúc khác trong đời sống thường ngày! Ôi! Phượng
của ngày xưa của tôi ơi!... Thôi th́ xem như chúng ḿnh có duyên không
nợ. Nguyên muốn nối lại “sợi dây duyên” đă từng đứt đoạn bằng một
t́nh bạn cho bớt đơn côi khi chiều đang xuống dần mà ngỡ như đêm dài c̣n
xa lắc xa lơ... ( 6:51 chiều c̣n đầy nắng vàng sóng sánh bên ngoài vườn
sau)
Stanton, California Aug. 9th, 2025
Lê Minh Hiền
(1)Trích từ Tuyển Thơ Văn MƯA & EM 2025, bài thơ PHƯỢNG XƯA, trang
230, vừa phát hành 7/2025:
https://mail.google.com/mail/u/0/#sent/
QgrcJHsHsHbjqkBZBZdWMxWGzTFwxXVPClvprojector
=1&messagePartId=0.1 )
(2) Cách nhau cái dậu mồng tơi xanh rờn (Người hàng xóm, thơ Nguyễn
Bính, Trúc Bạch, 12/7/1940)
(3)đèo Cù Mông: địa phận ranh giới giữa 2 tỉnh B́nh Định & Phú Yên.
(4) Coup de foudre: Tiếng sét ái t́nh
(5)Trích từ bài thơ THÈM NỤ HÔN ĐẦU, trang 42-43 trong Tuyển Thơ Văn MƯA
& EM 2025 vừa phát hành 7/ 2025)
(6) Bolsa: hay Little Saigon (phố nhỏ) nơi có con đường Bolsa chạy
ngang, Nam California
(7)”There’s nothing important under the sun”: Xin dịch thoát cho hợp với
ngữ cảnh là, "Không có ǵ là lạ dưới ánh mặt trời"
|