|
nguyễn thị liên tâm

MÙA VỀ, NHỚ ƠN NGƯỜI ĐƯA KHÁCH QUA SÔNG
Mùa về, nhớ lúc măng non
Ơn Người uốn nắn, mỏi mòn, thành tre.
Xanh xanh dáng thẳng, trưa hè
Ru nồm mát gió, giăng che nếp nhà
Mùa về, lại nhớ người xa
Cầm tay, rèn chữ ê, a thuở nào!
Ơn Người sánh tựa non cao
Bền lâu như giọt mưa rào đồng khô.
Mùa về, nhớ lượng hải hồ
Đưa đò qua những nhấp nhô sóng dồi
Qua sông, mấy kẻ tái- hồi?
Làm thầy, theo nghiệp uốn chồi thành cây
Mùa về, xòe hai bàn tay
Chữ thơm in dấu, mây bay tuổi người
Bảng đen, phấn trắng, nụ cười!
Một mình, nhớ thưở đôi mươi, vào nghề.
MÙA XUÂN VỀ VỤNG DẠI
Nguyễn Thị Liên Tâm
Gió gọi lả đêm
Mùa Xuân về vụng dại
Con mèo xù lông ngủ vùi trên gác mái
Mơ tiếng chuông giáo đường gióng giả dội khuya vể
Hàng sưa vàng lừng lững đứng ngủ mê
Mùi hương dậy cả một miền thanh khiết
Tiếng dương cầm nhà ai cứ ngân nốt trầm da diết
Mộng đêm Xuân thảng thốt chén chung tình
Gió gọi lả đêm
Rồi gió sẽ gọi bình minh
Dòng sông nhớ sẽ rủ nhau trôi về biển cả
Sông Em và sông Anh rồi sẽ tắm mình trong yên ả
Một đời nhau đợi bóng nắng hoa vàng
Mặc sông dài cứ trôi lang thang… lang thang
MÙA VỀ, NHỚ ƠN NGƯỜI ĐƯA KHÁCH QUA SÔNG
Nguyễn Thị Liên Tâm
Mùa về, nhớ lúc măng non
Ơn Người uốn nắn, mỏi mòn, thành tre.
Xanh xanh dáng thẳng, trưa hè
Ru nồm mát gió, giăng che nếp nhà
Mùa về, lại nhớ người xa
Cầm tay, rèn chữ ê, a thuở nào!
Ơn Người sánh tựa non cao
Bền lâu như giọt mưa rào đồng khô.
Mùa về, nhớ lượng hải hồ
Đưa đò qua những nhấp nhô sóng dồi
Qua sông, mấy kẻ tái- hồi?
Làm thầy, theo nghiệp uốn chồi thành cây
Mùa về, xòe hai bàn tay
Chữ thơm in dấu, mây bay tuổi người
Bảng đen, phấn trắng, nụ cười!
Một mình, nhớ thưở đôi mươi, vào nghề.
KHỎA TRĂNG, TRINH NỮ LỘI SÔNG
Nguyễn Thị Liên Tâm
Trinh nữ lội sông
Bắp chân trần miên man khỏa nước
Chiều tím thẫm. Rưng rưng
Mé rừng phía hoàng hôn. Ai vẫy gọi tình nhân?
Mé rừng phía hoàng hôn. Thơm lừng mùi quả ngọt.
Dòng trôi vàng hoa, vàng lá
Trinh nữ lội sông. Lội qua mùa thu vội vã
Trắng ngần nét ngọc trần gian
Bỏ lại sau lưng, vườn cải tơ vàng.
Bỏ lại sau lưng, những nhành ổi ngọt…
Trinh nữ lội sông
Xuyến chi hoa cài mái tóc
Tóc xõa như mây
Bồng bềnh trôi giữa vầng trăng mộc
Ngân nga… ngân nga
Nhu nhú trăng lên tình tự giang hà.
Trinh nữ là ai? Một thời con gái.
Trinh nữ là ai? Một thời thơ dại
Theo trăng một cõi bên sông.
Theo trăng một cõi chưa chồng.
Trinh nữ lội sông.
Lội sông. Lội sông.
Khỏa trăng. Đêm ngà sóng nước
Nước cười, té tát cùng trăng.
Trinh nữ lội sông. Tắm với chị Hằng
Ơ này, trắng trong, trong trắng…
TRÈO LÊN ĐỒI GOLGOTHA* VÀ HÁT
Nguyễn Thị Liên Tâm
Anh đã từng vượt qua ngôi làng Gogoltha*
Bàn chân anh đã từng đặt vào dấu chân ngài Simon ngày ấy
Cỏ mượt dưới chân đồi xanh mây mẩy
Dấu hành hương dưới chân đồi vẫn còn đấy
Và anh đã trèo lên tận đỉnh ngàn năm.
Ngọn đồi của sự nhọc nhằn và vinh hiển.
Nhưng sao anh lại bảo
ngọn đồi kia không có bóng mình?
Nhưng sao anh lại bảo mùa thu đi qua chới với?
Có phải vì em không là nàng Vemonica cho anh ngóng đợi?
Anh từng than phiền cuộc đời mỏi mệt!
Trèo lên đồi mỏi mệt!
Bởi Ngôi Chúa có nàng Vemonica lau máu nóng.
Còn anh?
Khi anh muộn phiền ứ máu.
Em có tặng anh một chiếc khăn tay không?
Câu hỏi đắng cả một đời!
Câu hỏi treo ngoài đầu núi!
Anh đâu có hay rằng
Em đã cất vào ngăn khóa
Một chiếc khăn và một bông hồng khô.
*Đồi Sọ - đồi Can vê - đồi Golgotha ở Jerusalem
đầm đìa!!!
Nguyễn Thị Liên Tâm

art2all.net
|