|
nguyễn thị liên tâm

NGƯỜI
ĐÀN BÀ CỦA MÙA GẶT CŨ
Nguyễn Thị Liên Tâm
Người đàn bà cắm cúi nhặt nhạnh từng hạt thóc lép của mùa
màng còn sót lại. Mái nhà cong níu chặt ước mơ cong... Người
đàn ông của những đêm mờ xa cứ thắc thỏm, chập chờn... giơ
chiếc gẫy hất rơm vàng đóng đinh vào thằng người không tên
họ.
Thằng người rơm thuỷ chung, nắng mưa vẫn đứng chôn chân
trong góc vườn kỷ niệm. Mặc đêm ngày gió thốc... Vẫn khoác
chiếc áo tơi của mùa gặt lung liêng. Thằng người rơm đâu
phải là người đàn ông của những đêm xa lắc triền miên.
Người đàn bà lại cắm cúi nhặt nhạnh từng cọng rơm khô khốc
vương vải quanh vườn. Những cọng rơm này người đàn ông đã
từng tết thành chiếc nhẫn màu thu. Những cọng rơm này, người
đàn ông đã từng tết vòng hoa đội đầu cho cô dâu mùa gặt cũ.
Mùi hương lúa non vẫn ngọt ngào, ngai ngái thấm vào da thịt.
Chỉ có mùi hương của người đàn ông ấy trôi đi đâu không
biết!
Người đàn bà cắm cúi nhặt nhạnh từng hạt thóc lép của mùa
màng còn sót lại. Trên nền gạch loang lổ, chiều hanh hanh
gửi vào gió bấc mùi đồng quê ngai ngái ngọt ngào.
Từng cọng rơm vàng bay bay đùa giỡn, mắc vào nhành cây so
đũa đong đưa. Người đàn bà treo ngược ước mơ vào những nhánh
khô gầy, teo tóp. Ước mơ vẫn cứ xanh, vẫn cứ xanh.

art2all.net
|