nguyễn thị liên tâm

 

 

 

VŨ ĐIỆU RỒNG XANH

Những cơn gió màu xanh
thổi qua những con đường màu xanh…
thổi qua những khu vườn màu xanh…
Rất xanh. ..Rất xanh…

Mạch rồng.
Ẩn trong đất ngàn năm khô cháy.
Vùi lưỡi cày, lưỡi cuốc.
Bật lên sỏi đá hằng hà.
Nhớ câu hát xưa
lại thương mẹ, thương cha…

Xứ sở khô cằn ư? Đã ’”xưa như trái đất”.
Đừng đổ oan cho trời già cay nghiệt
khi bát cơm chan mặn giọt mồ hôi.
Mơ nước về. Nước chảy mãi không thôi.
Cho xanh lúa. Xanh những vườn thanh long chín đỏ.
Rồng xanh quẫy mình. Làng quê giàu lên như phố.
Mạch rồng xanh cứu khổ những làng quê.
*****
Nước đã về. Nước chảy …tràn trề
Trắng xóa. Bung nở những đóa tựa quỳnh hương.
Trắng xóa.
Khắp khắp rồng xanh. Bay lên giữa trời xanh nắng tỏa.
Rạng rỡ những nụ cười. Lấp lóa . Vũ điệu xanh.
****
Những đêm trăng, sương vắt vẻo trong lành
Những đêm không trăng,
bạt ngàn bóng đèn vàng, tấu khúc đồng ca ánh sáng
Như thực, như mơ. Mặt trời đã lên, quang đãng.
Vũ điệu rồng, xanh khúc hát đồng quê.
****
Tựa cơn mê. Tựa như những cơn mê.
Khát vọng ngàn năm. ÔI, Nước về. Róc rách.
Chằng chịt những dòng kênh, đuổi nhau cười khanh khách.
Rồng xanh quẫy mình.
Bay lên. Vút bay lên.

 

 

Nguyễn thị Liên Tâm

 

art2all.net