Minh HưngPT 

 

T̀NH CÓ C̉N XANH

 

.Tặng MK

(Viết cho những cuộc t́nh tan vỡ)


 


Gặp lại anh một sớm mùa thu,
Trời buồn se lạnh nắng ơ thờ,
Bao ngày xa vắng ḷng vương vấn
Anh có mừng vui hay hững hờ?

Anh hỡi t́nh c̣n xanh không anh,
Có c̣n huyền ảo ánh trăng thanh
Biển xưa dào dạt miên man sóng
Cao nguyên gió lộng nắng mong manh

Thuở ấy bên anh t́nh ngất ngây,
Đà Lạt ngàn hoa mộng vơi đầy,
Em có ngờ đâu t́nh yêu dấu,
Thành vết thương ḷng sao khó phai.

Em nhớ ḿnh yêu thương đậm sâu,
Ngọt ngào ngày tháng dấu yêu đầu,
Tin yêu em vội trao t́nh mộng,
Em lỗi lầm - t́nh bỗng hư hao!

...Anh như cánh bướm lượn vườn hoa,
Bay xa - c̣n ǵ nữa đời ta,
Em rạn vỡ - nát tan một thuở,
Cuối đông buồn hạnh phúc vời xa.

Trách ǵ nhau tiếc t́nh dang dở,
Tiếc cuộc t́nh bỗng chốc xanh xao,
Gặp nhau đây sao ḷng bỡ ngỡ,
Con bướm vàng và cánh hoa xưa!

Thời gian ơi, có bao giờ trở lại,
Để cho tôi tiếp nối cung đàn,
Dây đă chùng âm buồn tê tái,
C̣n ǵ không - dĩ văng tàn phai?
 


Phạm thị Minh Hưng

T̀NH CÓ C̉N XANH

 

Thơ Phạm thị Minh Hưng

Nhạc Mộc Thiêng

 

 

 

 

 

 

 

art2all.net