|
CẢM NHẬN TẬP THƠ CÕI NGƯỜI CỦA NHÀ THƠ DIỆP VY (LÂM ĐỒNG)
Cầm tập thơ “CÕI NGƯỜI” do Diệp Vy gởi tặng trên tay, tập thơ mỏng chỉ dầy 96 trang với 45 bài thơ do nhà xuất bản Văn Hóa Dân Tộc in năm 2015 mà lòng cảm thấy vui vì người bạn thơ phương xa đã không quên mình. Đây là tập thơ thứ hai mà nhà thơ nữ xứ sở ngàn thông tặng tôi sau tập MÙA RÊU. Tôi quen Diệp Vy cũng là một dịp tình cờ khi chị đọc bài thơ “Chiều Ghềnh Ráng Mưa Bay”của tôi đăng trên Văn Đàn Việt. Chị nói rất thích bài thơ nầy và lâu lâu chị gởi cho tôi vài bài thơ đọc cho vui và để giao lưu. Tất cả tôi đều đưa lên blog của mình để giới thiệu cùng bạn bè. Tập thơ đặt tên “CÕI NGƯỜI” có lẽ nhà thơ muốn đề cập đến những cảm nhận tình cảm của mình trong cuộc sống trong mối giao hòa với thiên nhiên, những mối quan hệ với con người, những hạnh phúc, nỗi đau của một kiếp người ngắn ngủi ở cõi nhân gian nầy chăng? Có lẽ vậy, như trong lời bạt đầu tập thơ Diệp Vy cũng thố lộ: “Trong cõi người, có lẫn lộn biết bao buồn vui, hạnh phúc, khổ đau và mất mát… nhưng không có nỗi buồn nào, khổ đau nào có thể làm cho con người gục ngã được, chỉ có tình yêu thương mới đủ sức làm trái tim con người tan chảy, mềm mại, chứa đựng những ngọt ngào, hạnh phúc tuyệt cùng” (trang 5)
Cõi người đó là thế giới quanh ta, thật thân quen
nhưng cũng thật xa lạ. Ngày hôm nay không giống ngày hôm qua, tương lai
thì không ai biết điều gì sẽ xảy ra. Nó như con xúc xắc nhiều mặt, mỗi
lần tung lên không gian không ai biết được khi nó rớt xuống mặt nào sẽ
hiện lên và chắc chắn rằng mỗi lần tái hiện là một mặt số khác hiện lên.
Đó là một cuộc chơi cho mỗi con người, Diệp Vy hình như cũng nhận ra
điều đó:
Chắt chiu
Cõi người trong thơ Diệp Vy đó là quê nội xa xôi ở
vùng cực bắc của đất nước, nơi đó có chợ Đồng Đăng, có phố Kỳ Lừa, có
nàng Tô Thị. Không biết Diệp Vy xa quê từ lúc nào để theo gia đình vào
lập nghiệp ở vùng đất Tây Nguyên đầy hoa dã quỳ vàng rực rỡ và chọn nơi
nầy làm quê hương thứ hai của mình nhưng trong tâm hồn của người phụ nữ
ấy bao giờ nỗi nhớ quê xưa cũng cồn cào tha thiết với những hình ảnh mù
mờ chỉ còn trong quá khứ nhưng khi đọc lên cũng làm cho ta cảm thấy nao
lòng:
Thương về xứ Lạng xa xôi
Hay:
Cõi Người còn là những tình cảm thân thương đối với
cha, với mẹ với những người thân trong gia đình. Viết về họ những câu
thơ của Diệp Vy thật dung dị, gần như tả chân nhưng không vì thế mà kém
đi niềm yêu thương luôn trào dâng trong con tim mỏng manh của mình:
Cha tôi nón kết đội đầu
Với hình ảnh người mẹ là những từ mà ta thấy tác giả
dùng những từ thật quen thuộc như tóc trắng. còm cõi, chân run, biếng ăn,
da nhăn nheo, mắt mờ đục nhưng cũng có những câu thơ rất hay:
Một đời/ Mẹ cõng gian nan
Có lẽ trong cõi người quá ngắn ngủi. phù du và đầy
những bất trắc. con người luôn khao khát được sống, được yêu thương. Với
Diệp Vy cũng không ngoại lệ, người đàn bà đã có những bước chân trên
vùng đất cao nguyên đầy nắng gió với trái tim của tuổi thanh xuân nồng
ấm, những cánh hoa dã quỳ luôn bung nở , chim rộn ràng hót ca bên vách
núi. Váy hoa xòe lả lướt trong đêm hội, tay vít cong cần rượu say. môi
ướt mềm như thoa son, mùa xuân ở rẻo cao đó không phải là mùa xuân trong
lòng con gái, trong lòng nhà thơ hay sao?
Rừng rực lửa cháy
Em gùi hoa nắng vào trong phố Thơ Diệp Vy lúc nào cũng vậy chưa thật sự mới nhưng cũng làm người đọc luôn có những xúc cảm dạt dào như uống phải một ngụm rượu cần, tuy chưa say nhưng vẫn chếnh choáng hơi men:
Mong thơ Diệp Vy luôn làm say lòng người nhé.
Bên bờ sông Hậu, 11/08/2015
|