|
NGUYỄN AN BÌNH
GIẶT ÁO BÊN SÔNG
Chiều cuối năm ngồi bên sông giặt áo
Chờ trăng lên rải ánh bạc mênh mông
Chợt thảng thốt nghe tiếng chim gọi bạn
Em ở đâu sao tôi mãi bận lòng?
Dòng sông cũ đẩm tình tôi trong đó
Ngọt tíếng em cười vọc nước giởn trăng
Từng sợi tóc thơm lòng tôi ngày nọ
Qua cầu tre vương lại chút nắng vàng.
Mấy mươi năm kiếp giang hồ bỏ dỡ
Dáng mẹ gầy theo bóng núi xa bay
Khúc bờ đê đã bao mùa đất lỡ
Em theo người xa thẳm cuối chân mây.
Về bên sông tôi thành tên ngã ngựa
Chiếc áo xưa thơm sợi khói quê nhà
Ngồi giặt áo lòng nghe như dao cứa
Nhà đâu đây ai hát bản tình ca?
Về bên sông muốn rũ cả đời mình
Theo dòng nước cuốn đi bao lận đận
Giọt nắng thời gian rụng xuống vô tình
Em quên mất mảnh tình tôi bụi bậm.
Chiều cuối năm ngồi bên sông giặt áo
Treo đời mình đùa cợt cỏi hư vô
Em xa lắc để tình tôi ở lại
Nơi đầu sông còn rớt tiếng ai hò.
Tháng 10/2014
NGUYỄN AN BÌNH

HOA ĐĂNG TRÊN SÔNG
HOÀI
Anh về phố cổ nhớ mong
Chùa Cầu mái ngói rêu phong mơ màng
Đèn lồng lấp lánh đêm trăng
Tiếng rao “mà phủ” thơm nồng trong đêm.
Em đôi guốc mộc chân êm
Thả rong mái tóc hương sen hững hờ
Hoa đăng trôi giữa dòng thơ
Lung linh ánh nến anh ngờ trong mơ.
Cùng em vui lễ. Hẹn hò
Bài chòi, nêu đất, ngâm thơ, hát tuồng
Hương trầm, hồn phố, hoa đăng
Áo em chợt đẫm ánh trăng sông Hoài.
Tháng 10/2013
NGUYỄN AN BÌNH
art2all.net
|